Sau Khi Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Và Phản Diện HE Rồi ! - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lá thư nói rằng nó đã đi du lịch, trong chuyến đi rất nhớ tôi. 

Nó đã chụp rất nhiều cảnh đẹp muốn chia sẻ với tôi, còn hẹn lúc nào đó sẽ cùng tôi đi du lịch.

Trong album là ảnh nó mặc những bộ đồ thú bông khác nhau, chụp cùng các địa điểm tham quan. 

Lúc đó tôi đã tin là thật, tưởng rằng gấu nhỏ đi chơi thật sự nên ngày nào cũng đem ảnh đi khoe khoang với mọi người.

Sau này lớn lên tôi mới dần hiểu ra, chắc là do bố mẹ thấy tôi quá buồn nên đã mua một con gấu khác, sợ tôi phát hiện ra nên mới bịa ra câu chuyện cổ tích đó để dỗ dành tôi. 

Mỗi khi nhớ lại, tôi đều cảm thấy vô cùng ấm áp và được chữa lành.

Thế nhưng, tôi đã luôn bỏ qua một vấn đề. 

Lúc đó bố mẹ vây quanh tôi cả ngày, lấy đâu ra thời gian đi chụp những bức ảnh đó?

Mà trong căn phòng kia, lại xếp ngay ngắn những bộ đồ thú bông mà gấu nhỏ từng mặc trong ảnh.

"Tôi không trộm... là do em đánh rơi ở vườn hoa... tôi mới... nhặt về thôi."

Tên trộm gấu bông Phó Hành Xuyên lên tiếng biện minh.

"Lúc đó tôi không biết em lại buồn đến thế, nghe tin xong định trả lại ngay lập tức. Nhưng lúc đó tôi đang mang con gấu cùng bố ở nước ngoài, quay về cũng cần thời gian..."

"Tôi đã hại em buồn lâu như vậy, nên muốn dỗ em vui, mới bịa ra câu chuyện đó..."

Tôi vẫn không buông tha: "Không trộm? Vậy còn tập nháp, dây buộc tóc, rồi cả cuống vé xem phim của tôi thì anh giải thích thế nào?!"

Sắc mặt Phó Hành Xuyên lập tức trắng bệch: "Em... phát hiện ra hết rồi sao."

Tôi gật đầu: "Phó tiên sinh lúc nãy đến vội quá, quên cả khóa cửa rồi."

Người Phó Hành Xuyên lảo đảo, giọng nói khàn đặc: "Xin lỗi. Tôi... sau này tôi sẽ giữ khoảng cách với em."

Giữ khoảng cách? 

Trộm của tôi bao nhiêu đồ như thế rồi định phủi mông bỏ đi sao? 

Mơ đi!

"Phó Hành Xuyên! Căn phòng kia sắp bị anh nhét đầy đồ của tôi rồi đấyThế mà bây giờ anh còn nói với tôi là giữ khoảng cách."

"Cô Thẩm muốn gì? Cứ ra điều kiện đi, tôi đều sẽ đáp ứng."

"Vậy anh trả lời tôi một câu, tại sao anh lại thu thập nhiều đồ của tôi như vậy? Còn chụp trộm tôi nữa."

Môi Phó Hành Xuyên mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

"Trả lời tôi!"

Im lặng.

Tôi bật cười thành tiếng: "Phó Hành Xuyên, anh đúng là đồ biến thái."

Phó Hành Xuyên đau khổ nhắm mắt lại.

"Nếu anh đã không chịu nói, vậy tôi ra điều kiện đây. Hôn tôi đi."

Phó Hành Xuyên không thể tin nổi mà mở bừng mắt, nghi ngờ mình vừa bị ảo giác.

"Anh trộm của tôi nhiều đồ như vậy, không định chịu trách nhiệm sao?"

"Em không thấy tôi ghê tởm sao? Thấy tôi là một tên... biến thái." Phó Hành Xuyên dè dặt hỏi.

"Nói nhảm nhiều thế, có hôn không thì bảo? Không hôn là tôi đi thật đấy."

Giây tiếp theo, Phó Hành Xuyên đã ôm chặt lấy tôi: "Đừng đi!"

Tôi chấn kinh nhìn đống dây thừng rớt dưới đất. Công sức tôi hì hục trói nãy giờ của tôi đấy!

14.

Dưới màn "thẩm vấn" của tôi, Phó Hành Xuyên đã thú nhận rằng anh đã thầm thích tôi rất nhiều năm rồi.

Hồi nhỏ anh đã thấy tôi đáng yêu nhất trần đời. 

Nhưng vì lớn tuổi hơn nên anh không nỡ trà trộn vào đám con nít, chỉ có thể đứng từ xa quan sát.

Lớn lên, anh nhận ra tình cảm của mình, nhưng tôi lại suốt ngày bám đuôi Chu Yến An, chẳng thèm liếc mắt nhìn ai khác lấy một cái. 

Mỗi lần tôi bị Chu Yến An từ chối đều sẽ suy sụp một thời gian. 

Nhưng chỉ cần nữ chính xuất hiện ở những dịp quan trọng, tôi nhất định sẽ có mặt theo sát như hình với bóng.

Phó Hành Xuyên vì muốn được nhìn thấy tôi nên mới bắt đầu chú ý đến hành tung của nữ chính. 

Thế là, lời đồn Phó Hành Xuyên yêu nữ chính sâu đậm cũng từ đó mà ra.

Lòng tôi bỗng thấy bất an. 

Dù sao tôi cũng là người xuyên không tới đây, Phó Hành Xuyên lại thích nguyên chủ nhiều năm như vậy, nếu anh phát hiện ra tôi không giống với nguyên chủ trong ký ức của anh thì phải làm sao?

"Phó Hành Xuyên, anh thích tôi sao?"

"Thích."

"Vậy trước đây thì sao? Ý tôi là, anh thích tôi của bây giờ, hay là tôi của trước kia?"

Phó Hành Xuyên suy nghĩ một hồi rồi chậm rãi nói:

"Thú thật, trước đây tôi chưa từng nghĩ sẽ ở bên em. Tôi thích em, thích thu thập mọi thứ về em.

Nhưng tôi không có ham muốn chiếm hữu đối với em. Em không thích tôi, tôi cũng không thấy buồn.

Tôi chỉ muốn em được vui vẻ, hạnh phúc mà thôi. Tình cảm tôi dành cho em giống như việc chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật vậy."

Nguyên chủ đúng là không có mấy tiếp xúc với Phó Hành Xuyên. 

Nếu Phó Hành Xuyên có ý đồ, với thủ đoạn của anh, việc nguyên chủ có thèm ngó ngàng tới Chu Yến An hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Cho nên, Phó Hành Xuyên thực sự từng không có ý định tiến tới sao?

Nhưng mà, cái kẻ trên giường chỉ muốn nuốt chửng tôi vào bụng là ai? 

Kẻ nhân lúc tôi say rượu mà giam lỏng tôi là ai?

"Tác phẩm nghệ thuật? Chiêm ngưỡng?" Tôi lặp lại lời anh.

"Vậy tôi đi nhé? Định kỳ tôi sẽ gửi cho anh vài tấm ảnh để anh thong thả mà chiêm ngưỡng?"

Phó Hành Xuyên vội vàng giữ tôi lại: "Tôi đã nói đó là chuyện trước kia rồi mà."

"Cái ngày em đột nhiên xuất hiện ở biệt thự, vốn dĩ tôi đã định đưa em về ngay lập tức. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy em, tôi bỗng dưng không muốn buông tay nữa. Tôi muốn ở bên em! Thậm chí tôi còn thấy hối hận, lẽ ra tôi nên tiếp xúc với em sớm hơn mới phải."

Tôi hôn lên môi Phó Hành Xuyên. Không sớm cũng không muộn.

"Thời điểm này là vừa khéo."

Phó Hành Xuyên bỗng dưng dừng lại: "Tôi nghe nói, em bảo với bố mẹ là tôi 'không được'?"

Thôi xong!

Tôi quay người định chạy trốn, nhưng đã bị Phó Hành Xuyên ôm ngang lưng nhấc bổng lên.

"Hôm nay anh sẽ nỗ lực hơn nữa, bà xã cứ yên tâm nhé."

- HOÀN -

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo