1.
Vào đêm trăng khuyết tháng Mười, linh khí trên đỉnh núi Quy Sơn loãng đến mức đáng thương, nhưng oán khí trong cái sân nhỏ của nhà họ Trương thì lại đặc quánh như cháo loãng.
Trương Minh Nguyệt ngồi xổm bên cạnh vò dưa muối, đôi mắt cô rất lạ: con ngươi bên trái đen lánh như mực đậm, con ngươi bên phải lại mang một sắc xanh biếc của hàn băng nghìn năm.
Ở cái làng hẻo lánh này, người ta gọi đó là “Yêu đồng” – điềm báo của tai ương.
Nhưng trong mắt Minh Nguyệt, thế giới lại hiện lên dưới một hình thái khác: Cô thấy lão Trương Nhị Quý đang ngủ say trên ghế đá, quanh người lão quấn đầy những sợi tơ đen xám xịt của sự tham lam và nghiệp chướng.
"Két—"
Tiếng cổng tre rê n rỉ vang lên. Chị gái cô – Trương Hương Hương – tay ôm một bọc nhỏ, lén lút nhìn quanh.
Trong tầm mắt của Minh Nguyệt, bên ngoài cổng có một thiếu niên đang cưỡi một con linh mã cấp thấp.
Quanh thân hắn ta tỏa ra một tầng linh lực mỏng manh màu vàng nhạt – dấu hiệu của một đệ tử ngoại môn vừa mới bước chân vào con đường tu luyện.
Hương Hương chạy đến bên Minh Nguyệt, thì thầm: “Nguyệt nhi, chị đi đây. Tên súc sinh Trương Nhị Quý đó định đem em bán cho lão quỷ luyện đan ở trấn bên cạnh. Đợi chị ổn định ở tông môn rồi sẽ quay lại đón em.”
Minh Nguyệt không khóc, cô chỉ nhìn vào cái bọc của chị mình. Trong đó có hai viên linh thạch hạ phẩm đang tỏa sáng yếu ớt. Đó là toàn bộ "vốn liếng" mà gã thiếu niên kia dùng để dụ dỗ chị cô bỏ trốn.
“Chị đi đi, đừng quay lại.” Minh Nguyệt bình thản đáp.
Cô biết, gã thiếu niên kia chẳng phải người tốt lành gì, nhưng ít ra đi theo hắn, chị cô vẫn còn một con đường sống hơn là ở lại cái địa ngục này.
Sáng hôm sau, khi Trương Nhị Quý tỉnh dậy và phát hiện "món hàng" lớn nhất đã bay mất, lão điên cuồng lao vào đá Minh Nguyệt một cái đau điếng.
“Con khốn! Mày để nó đi đúng không? Đôi mắt quỷ này của mày sao không nhìn thấy nó bỏ trốn?”
Minh Nguyệt lùi lại, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào đan điền của lão. Lão là một kẻ tu luyện thất bại, kinh mạch sớm đã thối rữa.
Cô cười nhạt: “Con nhìn thấy chứ. Con còn thấy... vận may của ông sắp tận rồi.”
Vừa dứt lời, một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, khiến hàng rào tre nhà họ Trương đổ sập trong nháy mắt.
Một đoàn người vận trường bào màu xanh sẫm, thêu hình mây trắng và thanh kiếm bạc đáp xuống sân.
Dẫn đầu là một nam nhân trẻ tuổi, sắc mặt nhợt nhạt như người mang trọng bệnh, khoác trên mình chiếc áo lông cáo trắng muốt giữa mùa thu.
Hắn ta ho khẽ một tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo ý vị không thể chối từ:
“Trương Nhị Quý, linh thạch nợ Mai Sơn ta từ ba năm trước, định khi nào thì trả?”
Trương Nhị Quý sợ tới mức hồn bay phách lạc, quỳ rạp xuống đất như tế sao: “Mai thiếu chủ! Ngài đại nhân đại lượng... Tiểu nhân... tiểu nhân thực sự chưa gom đủ linh thạch!”
Mai Tự – vị thiếu chủ của Mai Sơn Phái, người nổi tiếng là "bệnh phu" nhưng cũng là kẻ tính toán chi li nhất giới tu tiên – nhướng mày.
Hắn dùng đôi mắt phượng hẹp dài lướt qua cái sân tồi tàn, rồi dừng lại trên người Minh Nguyệt.
Trong mắt người thường, Minh Nguyệt là một đứa trẻ dị hợm. Nhưng trong mắt Mai Tự, hắn thấy một đóa sen xanh đang âm thầm nảy mầm trong đôi mắt bên phải của cô gái nhỏ kia.
“Thiếu chủ, nhà lão chẳng có vật gì đáng giá ngoài mấy vò dưa thối.” Một thuộc hạ đứng bên cạnh lên tiếng.
Minh Nguyệt đột nhiên đứng dậy, phủi bụi trên áo, nhìn thẳng vào Mai Tự: “Ta đáng giá ba mươi viên linh thạch hạ phẩm. Thu mua ta, ta sẽ giúp ngài đòi lại số nợ gấp mười lần chỗ đó.”
Mai Tự hơi sững người, rồi bật cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn nghe như tiếng ngọc va vào nhau, vô cùng êm tai nhưng lại lạnh thấu xương.
“Ồ? Một tiểu nha đầu chưa có tí linh lực nào, lấy gì để đòi nợ cho ta?”
“Ta có thể nhìn thấy những thứ ngài không thấy.”
Minh Nguyệt chỉ tay vào chiếc nhẫn trữ vật trên tay Mai Tự. “Ví dụ như, bên trong chiếc nhẫn của ngài có một vết nứt nhỏ ở trận pháp bảo mật, nếu không sửa, trong vòng ba ngày nữa số linh thạch bên trong sẽ bay hơi sạch bách.”
Sắc mặt Mai Tự lập tức thay đổi. Việc chiếc nhẫn bị lỗi là bí mật mà chỉ mình hắn biết do một lần độ kiếp thất bại.
Hắn ra hiệu cho thuộc hạ lùi lại, tiến gần đến trước mặt Minh Nguyệt.
“Ngươi tên gì?”
“Minh Nguyệt.”
“Được, ba mươi viên linh thạch hạ phẩm, ta mua mạng của ngươi. Từ nay về sau, ngươi là đệ tử sai vặt của Mai Sơn, chuyên trách... kiểm toán nợ xấu.”
Trương Nhị Quý thấy vậy thì hí hửng định vòi vĩnh thêm, nhưng Mai Tự chỉ liếc một cái, luồng kiếm khí sắc lạnh đã cắt đứt một lọn tóc của lão. Lão ngậm miệng, không dám ho he một câu.
Minh Nguyệt thu dọn vài bộ quần áo rách nát, bước lên linh thuyền của Mai Sơn. Cô ngồi ở một góc, nhìn Mai Tự đang ngồi phía đối diện bắt đầu ho sặc sụa.
“Thiếu chủ, trời không lạnh đến mức đó, ngài không cần diễn sâu đâu.”
Minh Nguyệt bình thản nói. “Linh khí trong người ngài đang bị tắc nghẽn ở huyệt Thiên Đột, nếu ngài cứ giả vờ ho để che giấu việc đang lén lút luyện công, mạch má u sẽ vỡ đấy.”
Mai Tự khựng lại, chiếc khăn tay dính chút má u đỏ từ phẩm màu bị hắn nắm chặt trong tay. Hắn nhìn cô gái nhỏ với đôi mắt dị đồng, khóe môi hơi cong lên:
“Quả nhiên là mua được một món hời.”
Hành trình từ một đứa trẻ bị ruồng bỏ đến "Nữ hoàng kiểm toán" của giới tu tiên bắt đầu từ một khế ước ba mươi viên linh thạch như thế.