2.
Linh thuyền của Mai Sơn Phái đáp xuống một đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ, nơi được gọi là Quy Vân Đỉnh.
Khác với vẻ lộng lẫy thường thấy của các tông môn tu tiên, nơi này trông giống một trang viên giàu có nhưng tao nhã hơn.
Mai Tự dẫn Minh Nguyệt đi xuyên qua những dãy hành lang dài, nơi những bức tường được khắc đầy các loại trận pháp cổ quái.
"Từ hôm nay, ngươi sẽ ở tại Thanh Trúc viện. Nhiệm vụ hàng ngày là dọn dẹp thư phòng của phụ thân ta – Vân Tiên nhân."
Mai Tự dừng lại, khẽ ho một tiếng, ánh mắt đầy thâm ý. "Ông ấy không thích người thông minh, nhưng lại ghét kẻ quá ngu ngốc. Ngươi tự biết mà làm."
Minh Nguyệt nhìn vào thư phòng phía trước. Trong mắt người thường, đó là một gian phòng gỗ bình thường, nhưng qua con ngươi xanh biếc của cô, toàn bộ gian phòng đó được bao phủ bởi một mạng nhện linh lực chằng chịt.
Chỉ cần bước sai một bước, e rằng sẽ bị kiếm khí băm thành tương thịt.
Cô không sợ hãi, nhẹ nhàng lách người qua những kẽ hở của linh lực, bước vào trong một cách chuẩn xác đến mức kinh ngạc.
Ngồi giữa phòng là một ông lão tóc trắng phơ, tay cầm một cuốn sổ nát, miệng lầm bầm: "Sai rồi... lại sai rồi! Linh thạch của năm ngoái sao lại hụt mất ba trăm viên?"
Đó chính là Vân Tiên nhân, người từng là một đại năng lừng lẫy nhưng sau một trận chiến đã bị thương tổn nguyên thần, trở nên nửa tỉnh nửa mê, suốt ngày chỉ đắm chìm vào việc tính toán ngân sách của tông môn.
Minh Nguyệt không nói lời nào, tiến lại gần, cầm lấy bàn tính trên bàn gạt "lạch cạch" vài cái.
"Ngài tính sai ở khoản chi cho hộ trận pháp tháng Bảy. Linh khí tiêu hao nhiều hơn bình thường vì có người lén rút lõi linh thạch."
Vân Tiên nhân ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn xoáy vào đôi mắt dị đồng của Minh Nguyệt.
Không gian bỗng chốc đông cứng lại. Áp lực của một bậc đại năng dù đã suy yếu vẫn khiến xương cốt Minh Nguyệt kêu lên răng rắc.
"Con nhóc nhà ai mà to gan vậy?"
"Con là món hời trị giá ba mươi viên linh thạch mà con trai ngài vừa mua về."
Minh Nguyệt bình thản đáp, đôi mắt xanh tỏa sáng rực rỡ, nhìn thấu qua lớp sương mù trong nguyên thần của lão nhân.
"Hơn nữa, con còn thấy trong phế phủ của ngài có một mảnh tàn kiếm đang găm vào. Nếu ngài cứ nổi giận, mảnh kiếm đó sẽ đâm thủng đan điền của ngài đấy."
Vân Tiên nhân sững sờ, rồi bất ngờ phá lên cười sảng khoái: "Thằng ranh con Mai Tự cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn!"
Nửa năm trôi qua tại Mai Sơn, Minh Nguyệt từ một đứa trẻ gầy gò đã trở thành một thiếu nữ có khí chất thanh thoát. Cô không cần tu luyện công pháp cao siêu, vì đôi mắt của cô chính là công pháp mạnh nhất.
Trong khi các đệ tử khác như Cảnh Địa hay Mạch Đông phải vất vả luyện kiếm dưới trời tuyết, thì Minh Nguyệt lại được giao một đặc quyền: "Tổng quản kho quỹ".
Công việc của cô rất đơn giản nhưng lại khiến cả tông môn khiếp sợ. Cô chỉ cần đi ngang qua các quầy thuốc, liếc mắt một cái là biết chỗ nào trộn cỏ dại vào linh dược, nhìn qua sổ sách là biết ai đang tham ô.
Một buổi sáng mùa đông, Mai Tự ngồi bên cửa sổ, nhìn Minh Nguyệt đang cặm cụi tính toán đống sổ sách cao ngất ngưởng.
"Trương Minh Nguyệt, ngươi rốt cuộc là thiên tài hay là yêu quái?" Mai Tự vừa hỏi vừa nghịch một chiếc quạt lông vũ, sắc mặt hắn vẫn nhợt nhạt, nhưng khí thế đã thâm trầm hơn nhiều.
"Thiếu chủ, nếu ngài có thời gian hỏi những câu vô nghĩa này, thì tốt hơn nên giải thích tại sao trong chi phí sinh hoạt tháng này của ngài lại có một khoản mười viên linh thạch để mua... cỏ mèo?"
Minh Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt một đen một xanh nhìn hắn đầy nghi hoặc. "Ngài đâu có nuôi mèo?"
Mai Tự khựng lại, hơi lúng túng quay đi: "Ta mua cho con mèo hoang sau núi, không được sao?"
Thực chất, đó là số tiền hắn lén mua loại linh thảo quý giúp xoa dịu đôi mắt cho cô, nhưng tính cách kiêu ngạo không cho phép hắn nói ra.
"Ngài đúng là kẻ phá gia chi tử." Minh Nguyệt lầm bầm, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên.
Tuy nhiên, cuộc sống yên bình không kéo dài lâu.
Một lá thư từ Yên Đô gửi tới, yêu cầu Mai Sơn Phái phải cử người về kinh thành để tham gia buổi đại hội định mức linh mạch của hoàng tộc.
Mai Tự nhìn Minh Nguyệt, giọng hắn trở nên nghiêm túc: "Minh Nguyệt, kinh thành là nơi linh khí đục ngầu, âm mưu chồng chất. Đôi mắt của ngươi sẽ là tâm điểm của mọi sự thèm khát. Ngươi có dám đi cùng ta không?"
Minh Nguyệt đóng sổ sách lại, đứng dậy phủi áo: "Ngài đã trả ba mươi viên linh thạch để mua mạng của ta, giờ hỏi có dám hay không chẳng phải là quá thừa thãi sao? Đi thôi, để ta xem linh mạch của hoàng gia có bao nhiêu lỗ hổng để chúng ta... kiểm toán."
Mai Tự nhìn bóng lưng nhỏ nhắn nhưng kiên định của cô, trong lòng thầm nghĩ: E rằng người bị kiểm toán lần này, chính là trái tim của ta rồi.
Linh thuyền của Mai Sơn Phái lướt đi giữa những tầng mây, nhưng tâm trạng của Minh Nguyệt thì không hề lãng mạn như cảnh vật.
Cô đang bận rộn với một chồng sổ sách dày cộp – danh sách những con nợ của Mai Sơn tại các thành thị dọc đường.
"Tại sao chúng ta phải ghé qua Thanh Hà trấn?"
Minh Nguyệt ngước mắt khỏi đống giấy tờ, nhìn Mai Tự đang thong thả nhấp trà.
Mai Tự nhếch môi, nụ cười mang theo chút tà mị: "Chỗ đó có một kẻ nợ ta một món nợ mạng, và... mười vạn linh thạch. Ngươi không muốn thực hành kỹ năng đòi nợ chút sao?"