Sự Trở Lại Của Bạch Nguyệt Quang - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

Khóe mắt Phó Tư Niên đỏ hoe, nước mắt dần dâng lên.

"Ai cho phép cô..."

Tôi lại nhấc một chiếc bình hoa khác, dứt khoát đập vỡ choang.

"Chẳng phải nhóc đập trước sao?"

"Nhà nhóc nhiều bình hoa mà. Lát nữa ba nhóc có hỏi, tôi sẽ bảo là do nhóc đập. Nhóc xem ba tin nhóc hay tin tôi."

Thằng bé mếu máo, cuối cùng òa khóc nức nở.

" là người xấu! Ba tôi bảo cô đến chăm sóc tôi, thế mà cô dám..."

Tôi liếc nhìn thức ăn vẫn còn nguyên trên bàn: "Tôi đến đây là để chăm sóc nhóc, nhưng có vẻ nhóc không cần. Đã vậy thì..."

Tôi kéo ghế ngồi xuống, cầm đũa lên.

"Vậy thì nhóc cứ nhịn đói đi."

Nói xong, tôi mặc kệ thằng bé, tự gắp đồ ăn cho mình.

Hệ thống cuống cuồng xoay mòng mòng trong đầu tôi: [Ây da, trẻ con tính tình nóng nảy, ký chủ à, cô đừng chấp nhặt với một đứa trẻ chứ.]

Tôi thong thả nhai miếng thịt kho tàu, chậm rãi đáp lời nó trong bụng: [Cậu chỉ bảo tôi chăm sóc nó. Tôi nấu cơm cho nó rồi, nó không ăn thì tôi biết làm sao?]

Hệ thống im lặng hai giây, lúc cất tiếng lại mang theo ý vị nịnh nọt: [Ký chủ, cô dỗ dành thằng bé chút đi mà. Tôi cộng thêm cho cô mười triệu tệ, cô dỗ một câu thôi.]

Lời vừa dứt, âm thanh báo biến động số dư vang lên, mười triệu tệ.

Thôi được...

Tôi bỏ đũa xuống, gắp một miếng thịt kho tàu béo ngậy đưa đến tận miệng Phó Tư Niên.

"Có ăn không?"

Thằng bé nắm chặt nắm đấm, hét lớn vào mặt tôi: "Không ăn! Tôi thà nhịn chứ không thèm ăn đồ của người đàn bà như cô làm..."

Mắt tôi tinh tay tôi lẹ, nhân lúc thằng bé vừa há miệng, trực tiếp nhét thẳng miếng thịt vào trong.

Thằng bé theo bản năng định nhổ ra, tôi liền đưa tay bịt chặt miệng nó, đe dọa: "Nuốt xuống. Nhóc mà dám nhổ ra, tôi sẽ nhặt lên nhét vào miệng nhóc lần nữa."

Hệ thống cuống lên: [Ký chủ, cô dừng tay lại đi! Cô làm thế trông y hệt bà hoàng hậu độc ác ấy!]

Phó Tư Niên trừng lớn mắt nhìn tôi, vẻ mặt tràn ngập sự khó tin. 

Có lẽ nó không ngờ tôi lại thực sự dám làm thế. 

Những giọt nước mắt uất ức lã chã rơi, thằng bé đành phải nhai nhai rồi nuốt trôi miếng thịt.

Tôi hài lòng xoa đầu nó: "Ngoan lắm."

Hệ thống yếu ớt lên tiếng: [Ký chủ, có lẽ cô nên dịu dàng hơn một chút...]

Dịu dàng ư?

Tôi cười nhạt. 

Hồi mới tới đây, tôi đã đủ dịu dàng rồi. 

Nấu cơm rót nước cho nó, nói năng nhỏ nhẹ êm ái, kết quả thì sao? 

Nó tạt nước lên chăn của tôi, nhét chuột chết vào trong giày, còn bóp cả một tuýp mù tạt vào đồ ăn của tôi.

Một đứa trẻ năm tuổi, vốn dĩ phải ở độ tuổi mềm mỏng đáng yêu, cho dù có nghịch ngợm cũng không đến mức nhiều tâm cơ như vậy. 

Thế mà nó lại ranh ma đủ trò như thế.

Hệ thống bảo, thế gọi là thông minh. 

Bởi vì cha của cậu - Phó Cận - là người giàu nhất thành phố A, chỉ số IQ của đứa trẻ này được di truyền từ anh ta. 

Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một tên tội phạm dự bị ngỗ ngược, không chịu phục tùng sự quản giáo.

Một tháng trước, hệ thống tìm đến tôi, bảo tôi đi thay thế nữ chính, chăm sóc nam chính và đứa con trai năm tuổi của anh. 

Vừa nghe đến hai chữ "Phó Cận", tôi liền cự tuyệt ngay lập tức. 

Không vì gì khác, anh chính là đối tượng trong nhiệm vụ đầu tiên của tôi.

Tôi chính là "Bạch nguyệt quang" đã cầm tiền của cha mẹ anh rồi cao chạy xa bay. 

Anh đuổi theo tôi, không may gặp tai nạn giao thông. Thế nên anh đã hận tôi đến thấu xương.

Nữ chính xuất hiện sau vụ tai nạn ấy. Ở bên cạnh anh, chăm sóc anh, hai người ân ân ái ái, cứ ngỡ sắp kết hôn đến nơi.

Nhưng hệ thống lại nói, nữ chính hối hận rồi. 

Cô ấy cũng chọn cách quay về. 

Hệ thống của cô ấy còn sảng khoái hơn cả hệ thống của tôi, ném cho hai trăm triệu tệ, rồi trực tiếp đưa thẳng về hiện đại.

Còn hệ thống của tôi thì sao? Vô năng! 

Cho năm mươi triệu, nhưng vì chưa cập nhật xong chương trình nên đành bỏ tôi tạm lại nơi này. 

Đáng hận nhất là, năm mươi triệu này phải đợi đến khi tôi quay về hiện đại mới có thể quy đổi.

Mười triệu tệ mà cha mẹ Phó Cận đưa cho tôi năm đó, tôi đã mang đi quyên góp từ lâu rồi. 

Cứ tưởng sắp được về nhà, giữ tiền cũng chẳng để làm gì nên tôi quyên hết cho cô nhi viện. 

Lúc trước hệ thống hứa sẽ đưa tôi về "càng sớm càng tốt", kết quả cái "càng sớm càng tốt" ấy kéo dài ròng rã suốt năm năm.

Năm năm qua, tôi chưa từng chú ý đến Phó Cận, hoàn toàn không biết anh và nữ chính đã sinh con. 

Chưa kết hôn, nhưng đã sinh ra một đứa trẻ. 

Thảo nào nữ chính lại đòi quay về, sinh con cho người ta mà chẳng  lấy một danh phận thì trông mong được cái nỗi gì chứ?

Tính nhẩm thời gian, nếu đứa con đã mất của tôi mà còn sống, chắc cũng tầm tuổi này rồi. 

Nhưng tất nhiên, con của tôi sẽ không đáng ghét đến mức này.

2.

Hệ thống ấp úng: [Ký chủ, thật ra đứa bé đó... là con của cô.]

Tôi: [Con tôi chưa chết? Rõ ràng lúc đó tôi nghe bác sĩ nói không cứu được nữa mà.]

Hệ thống: [Nam chính... không cam tâm từ bỏ, đã cứu sống được thằng bé. Anh ta đuổi theo cô ra sân bay chính là để thông báo chuyện này.]

Tôi sững sờ chìm vào trầm mặc. 

Hóa ra con trai tôi lại đáng ghét đến thế.

Hệ thống: [Ký chủ, chỉ cần cô chăm sóc tốt cho hai cha con họ trong thời gian nữ chính rời đi, tôi sẽ cho cô ba trăm triệu! Đổi hẳn sang Đô la Mỹ luôn! Chốt không?]

Trong lòng tôi lại mang một cảm giác ngổn ngang khó tả. 

Cứ ngỡ đứa con mình mang nặng đẻ đau đã ra đi mãi mãi, không ngờ thằng bé vẫn còn sống.

Tôi đồng ý nhận nhiệm vụ của hệ thống, vốn tưởng Phó Cận nhìn thấy tôi sẽ chỉ thẳng mặt bảo tôi cút. 

Không ngờ anh ta lại chấp thuận để tôi đến chăm sóc thằng bé

Theo lý mà nói, anh ta đáng lẽ phải hận tôi đến chết mới đúng, chính tôi là người hại anh bị tai nạn, suýt chút nữa mất mạng.

Phó Tư Niên ngửa cổ lên, trừng mắt lườm tôi đầy hung dữ: "Tôi sẽ mách ba, cô ngược đãi tôi!"

Tôi chậm rãi bật cười.

"Trên người nhóc có vết thương nào không?"

"Trong cái nhà này, có ai nhìn thấy tôi ngược đãi nhóc không?"

Sắc mặt thằng bé thoắt cái trắng bệch. 

Là do chính nó nổi cáu, đuổi hết người giúp việc đi rồi.

Khung bình luận lại trôi ngang:

[Sao nữ phụ lại quay về rồi? Thật sự tưởng mình có thể thay thế nữ chính chắc?]

[Nữ chính chỉ quay về hiện đại thôi, có phải là chết đâu. Đợi cô ấy hối hận quay lại, người ta lại gia đình đoàn tụ thôi.]

[Không sao đâu, nam chính và con trai chỉ nghe lời nữ chính, kiểu gì họ cũng đuổi  ta ra khỏi nhà!]

Bình luận vẫn đang bay lơ lửng trước mắt, còn tôi thì đã ăn sắp xong.

Phó Tư Niên hậm hực lườm tôi một cái, quay người định chạy lên lầu.

"Đứng lại."

Tôi không thèm ngẩng đầu lên: "Ai cho nhóc đi?"

Nó cứng đờ người, quay đầu lại: "Cô còn muốn tôi làm gì nữa?"

Tôi hất cằm về phía đống lộn xộn trên bàn: "Đi rửa bát cho tôi."

Mắt Phó Tư Niên tức thì trợn tròn, vẻ mặt cực kỳ khó tin: "Cô bảo tôi đi rửa bát sao? Tôi không rửa!"

Ngay trước mặt thằng bé, tôi với tay lấy một chiếc bát, đập vỡ choang xuống đất. 

Nó giật nảy mình.

Tôi thong thả mở miệng: "Vậy tôi sẽ nói với ba nhóc, nhóc không chịu ăn cơm, còn đập vỡ bát."

"À đúng rồi, lần trước nhóc đập bát, để tôi nhớ xem ba nhóc đã làm gì nhỉ?"

"Phải rồi. Nhóc bị đánh một trận đòn, còn bắt quỳ phạt suốt hai tiếng đồng hồ, đúng không?"

Phó Tư Niên tức phồng má như con cá nóc, uất ức đến mức sắp khóc òa lên.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo