Sự Trở Lại Của Bạch Nguyệt Quang - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3.

Khung bình luận xôn xao:

[Nữ phụ này là ác quỷ à? Cô ta ăn xong rồi lại bắt một đứa trẻ năm tuổi đi rửa bát?]

[Đồ không biết xấu hổ! Nam chính coi trọng, cưng chiều cậu bé như thế nào,  ta không biết sao?]

[Lầu trên ơi, hình như cũng không cưng chiều lắm đâu... chỉ thỏa mãn về mặt vật chất thôi, chẳng phải anh ta cũng không thèm quản sao?]

[Vốn dĩ luôn là nữ chính chăm sóc đứa trẻ này, nếu không phải do thằng bé quá ranh ma phá phách, cô ấy cũng chẳng thấy mệt mỏi mà bỏ đi.]

[Lúc đầu nữ chính chỉ coi nam chính và đứa trẻ như nhân vật ảo, nên mới không bận tâm. Đợi cô ấy về thế giới của mình, nhận ra không thể sống thiếu nam chính rồi sẽ quay lại thôi.]

Tôi nhìn chằm chằm đống bình luận, trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả. Tôi lại giơ một cái bát lên: "Có rửa không?"

Phó Tư Niên mím chặt môi, hốc mắt đỏ hoe đi tới, cẩn thận thu dọn bát đũa trên bàn rồi bưng vào bếp.

Tôi đi theo sau, tựa người vào khung cửa giám sát: "Nhớ dùng nước rửa bát đấy."

Thằng bé quay lưng về phía tôi, bờ vai nhỏ bé run rẩy từng nhịp, vừa rửa bát vừa rơi nước mắt. 

Tôi không nói gì, cứ thế nhìn nó rửa sạch từng cái bát một rồi cẩn thận xếp lên giá. 

Rửa xong cái bát cuối cùng, nó đưa tay quệt nước mắt, không thèm ngoảnh đầu lại mà cắm cổ chạy thẳng lên lầu.

Vào nhà họ Phó lâu như vậy, hình như thằng bé gầy đi một chút rồi. 

Trước đây nó mũm mĩm như quả bí đao, đi được hai bước đã thở hồng hộc.

Hệ thống thở dài: [Chậc, trái khổ qua nhỏ này cũng tội nghiệp thật. Cô đâu thể để thằng bé chết đói được đúng không?]

Tôi: [Không chết đói được đâu.]

Sáng nay lúc dọn dẹp phòng cho nó, tôi đã lén đặt một gói bánh mì nhỏ ở đầu giường. 

Lúc này tôi đang áp tai vào cửa phòng nó, nín thở tậptrung nghe ngóng

Quả nhiên, bên trong truyền đến tiếng sột soạt của túi nilon.

Đúng là heo con đáng yêu.

Tôi quay về phòng mình, lật chăn lên. 

Rất tốt, bên trong không có ếch nhái hay mấy thứ đại loại thế. 

Có lẽ con rắn tuần trước thực sự dọa nó sợ rồi, tạm thời chưa dám vứt thêm thứ gì vào nữa.

Tuần trước, Phó Tư Niên thả một con rắn lên giường tôi.

Tôi mặt không đổi sắc xử lý con rắn đó, hầm thành một nồi súp rắn thơm lừng, bưng đến trước mặt nó, chằm chằm nhìn nó nhắm mắt nhắm mũi nuốt từng miếng một.

Nó vừa ăn vừa khóc, định chạy đi mách ba. 

Kết quả Phó Cận chỉ nhạt nhẽo lướt mắt nhìn: "Rắn cũng ăn được mà, đừng có kén cá chọn canh."

4.

Nhắc đến Phó Cận, tâm trạng tôi có chút phức tạp.

Thời điểm tôi xuyên tới đây quá sớm. 

Sớm đến mức anh vẫn còn đang học cấp ba, và tôi là bạn cùng lớp của anh.

Thời điểm đó, Phó Cận là trùm trường khét tiếng. 

Mái tóc đỏ, đôi mắt lạnh lẽo, khí chất kiêu ngạo, ngang tàn, ai thấy cũng phải vòng đường khác mà đi.

Còn tôi? Chỉ là một đứa nghèo kiết xác hay bị bắt nạt.

Người cha cờ bạc ngày nào cũng ép tôi bỏ học đi làm thuê nuôi gia đình. 

Ông ta đen đủi, hễ thua bạc là lại về nhà trút giận lên người tôi.

Khi ấy hệ thống chột dạ tới mức không dám hé răng nửa lời, nó đã sắp xếp sai mốc thời gian cho tôi. 

Đáng lẽ phải là thời đại học, kết quả lại đưa nhầm tớithời điểm cấp ba.

Mỗi lần tôi bị đánh, nó lại dùng điểm tích lũy của mình để đổi thuốc trị thương cho tôi. 

Khỏi rồi lại bị đánh, đánh xong lại khỏi. Cứ lặp đi lặp lại như thế.

Về sau, điểm tích lũy của hệ thống bị sử dụng quá nhiều, bị cấp trên cảnh cáo. 

Hết cách, nó đành dạy tôi đi công lược nam chính trước thời hạn.

Tôi cố tình lao ra đỡ đòn thay Phó Cận vào đúng lúc anh đang đánh nhau với người khác.

Lúc tỉnh lại, người đã ở trong bệnh viện. 

Anh ngồi bên giường, nhìn những vết thương cũ mới chồng chéo trên cánh tay đang lộ ra ngoài chăn của tôi, cau mày hỏi: "Chuyện gì đây?"

Tôi bảo không liên quan đến anh, rồi ngược lại hỏi anh có bị thương ở đâu không.

Anh nhìn tôi chằm chằm rất lâu, cuối cùng trầm giọng buông một câu: " ai mượn cô tới cứuđã ra nông nỗi này rồi còn lo chuyện bao đồng."

Hệ thống nói, Phó Cận trông thì xấu xa ngỗ ngược, nhưng thật ra là người rất tốtCha anh có tiểu tam và con rơi bên ngoài, nên anh mới cố tình trở nên nhưvậy để chọc tức ông ta.

Quả nhiên, anh bắt đầu chú ý đến tôi. 

Tôi càng cắn răng không nói những vết thương trên người từ đâu ra, anh lại càng tò mò.

Cho đến một ngày, cha tôi xách gậy đuổi đánh tôi chạy ra ngoài đường, tình cờ bị anh bắt gặp. 

Anh vươn tay bắt gọn cây gậy, nói với ông ta đúng một chữ: "Cút."

Người cha cặn bã, tham lam của tôi mở miệng đòi một triệu tệ.

Sau đótôi được Phó Cận "mua" về

Tôi trở thành người của Phó Cận. 

Anh lo cho tôi ăn uống, lo cho tôi chỗ .

Tôi thi đỗ đại học, anh cũng đập tiền để vào cùng. 

Vì tôi, tên trùm trường tóc đỏ ngày nào đã dần biến thành một con người bình thường.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi mang thai. 

Phó Cận đã rất vui mừng, tất bật lo liệu đám cưới của chúng tôi.

Nhưng cha anh không đồng ý, mẹ anh càng trực tiếphơn, giáng cho anh một cái tát, mắng anh không có chí tiến thủ. 

Bà nói, muốn giành lại trái tim của cha anh, bắt buộc phải cưới một cô gái môn đăng hộ đối.

Bà hẹn gặp tôi tới, đẩy tới trước mặt một tấm thẻ. "Mười triệu tệ. Sinh đứa bé ra rồi cô cút đi."

Những chuyện xảy ra sau đó, tôi thực sự không muốn nhớ lại. 

Con tôi bị xoắn dây rốn, vừa sinh ra đã ngừng thở.

Tôi quỳ rạp trên mặt đất cầu xin hệ thống cứu lấy thằng bé, hệ thống nói nó cũng đành lực bất tòng tâm.

Tôi đi tìm Phó Cận. 

Xuyên qua cửa kính xe ô tô, tôi nhìn thấy anh đang dùng bữa cùng một cô gái. 

Đó là một buổi xem mắt do mẹ anh sắp xếp.

Dưới tận cùng của sự nguội lạnh và tuyệt vọng, hệ thống lại vừa vặn thông báo cốt truyện của tôi đã kết thúc. 

Nó sắp xếp cho tôi rời đi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo