Sự Trở Lại Của Bạch Nguyệt Quang - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

17.

Khung bình luận:

[Chuyện gì thế này? Nam chính tự mình "nổ súng" khai hết rồi à? Anh ta nói vậy thì nữ phụ chắc chắn không nỡ đi rồi, thế còn nữ chính thì sao?] 

[Nhìn là biết nam chính thích nữ phụ rồi, nếu không anh ta về sớm thế làm gì? Chẳng phải là sợ nữ phụ hiểu lầm sao.] 

[Thích á? Năm xưa ai hại anh ta bị tai nạn? Nữ phụ cầm tiền của cha mẹ người ta rồi bỏ trốn cơ mà, loại đàn bà này mà cũng dám dây vào à?] 

[Đúng thế, tôi thấy nữ chính mới là người chân thành, ở bên anh ta lúc anh ta thảm hại nhất. Nữ phụ là cái thá gì chứ? Chỉ là kẻ nẫng tay trên thành quảcủa người khác thôi.] 

[Mấy người thôi cãi nhau đi, đằng nào nữ phụ chẳng phải đi, nam chính và nữ chính mới là đôi lứa trời sinh, nữ phụ chỉ là công cụ thôi.]

Phó Tư Niên vẫn treo lủng lẳng trên người tôi như một chú gấu Koala nhỏ.

Phó Cận giải thích: "Hồi A Niên mới sinh, thằng bé khóc suốt. Tôi không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ, thuê bao nhiêu bảo mẫu cũng không xong, thằng bé chẳng chịu ai cả, vẫn cứ khóc như thế."

"Vừa vặn lúc đó Triệu Dịch Hoan là y tá phụ trách lúc tôi gặp tai nạn. Cô ta đến nhà thay thuốc, bế A Niên một lúc thì thằng bé nín khóc."

"Vì vậy tôi mới thuê cô ta làm bảo mẫu cho A Niên."

Khung bình luận:

[Cái gì cơ? Nữ chínhkhông phải, cái cô Triệu Dịch Hoan đó, cô ta không phải nữ chính sao? Sao bỗng chốc lại biến thành bảo mẫu rồi?] 

[Đợi đã, đợi đã, não tôi sắp quá tải rồi. Vậy là từ đầu đến cuối nữ chính chỉ là một bảo mẫu thôi sao?]

[Thế cô ta lấy tư cách gì mà tự xưng là mẹ ruột chứ? Còn bắt tiểu thiếu gia gọi mình là mẹ nữa? Đúng là trơ trẽn không để đâu cho hết.] 

[Tôi đã thấy sai sai từ lâu rồi, làm gì có người mẹ nào đối xử với con như cô ta. Mẹ ruột nào mà lại nói mấy câu kiểu "đứa trẻ sợ sấm thì ba sẽ không thích"cơ chứ? ]

Phó Tư Niên ngẩng đầu lên khỏi lòng tôi: "Nhưng mẹ à không, dì Triệu nói dì ấy là mẹ của con, nên con mới gọi dì ấy như vậy."

"Dì ấy bảo ba không thích con, chỉ có dì ấy mới thương con thôi. Nên con phải ngoan ngoãn nghe lời dì ấy thì ba mới thích con."

Sắc mặt Phó Cận thay đổi hẳn.

"Ba chưa bao giờ nói thế cả. Làm sao ba có thể... Ba thấy con quá khao khát có mẹ, nên mới không ngăn cản con gọi cô ta là mẹ. Nhưng ở riêng, ba đã nói rõ với cô ta rồi, chỉ là quan hệ chủ tớ thôi."

"A Niên, ba rất thương con. Ba chưa bao giờ không thích con cả."

Khung bình luận:

[Nữ chính này là lừa đôi à? Lừa xong nam chính lại quay sang lừa đứa trẻ?] 

[Vậy cô ta hoàn toàn không phải nữ chính gì hết, chỉ là một mụ bảo mẫu tâm cơ thôi à? Thế còn cốt truyện nguyên tác thì sao?] 

[Nguyên tác là nguyên tác, hiện tại là hiện tại. Tin mới nhận đây, tác giả bộ này viết "đầu voi đuôi chuột" rồi, đoạn sau làm gì có cốt truyện nào nữa.] 

[Triệu Dịch Hoan đó ghê tởm thật sự, mạo danh mẹ người ta còn đi thao túng tâm lý một đứa trẻ, đúng là biến thái tâm lý mà.]

Tôi bỗng nhớ lại một chuyện: "Vậy còn chuyện xem mắt thì sao? Lần đó tôi thấy anh dùng bữa với một cô gái, là do mẹ anh sắp xếp."

"Tôi cứ ngỡ con mình không còn nữa, anh lại... nên tôi mới rời đi."

Vừa khéo, lúc đó nhiệm vụ của tôi cũng đã hoàn thành.

Khung bình luận:

[Phải rồi, nữ phụ chính vì thấy nam chính đi xem mắt nên mới nản lòng thoái chí mà bỏ đi.] 

[Nếu nam chính bị ép buộc thì sao?]

[Hừ, đàn ông ai chẳng thế, bị bắt thóp thì lại đổ tại bị ép.]

Phó Cận sững người, dường như nhớ ra điều gì đó, chân mày anh nhíu chặt lại.

"Xem mắt? Tôi không hề đi xem mắt."

"Đó là em gái của bạn thân tôi. Con bé bỏ nhà đi bụi, tìm khắp nơi không thấy, anh trai nó sắp phát điên đến nơi rồi, cuối cùng mới phát hiện ra con bé đang ăn ở nhà hàng tôi hay tới, nên mới nhờ tôi qua khuyên nhủ hộ."

"Thời kỳ nổi loạn tuổi mười tám, nó lại lỡ yêu một tên đầu đường xó chợ."

Khung bình luận:

[Cười chết mất, tiểu thư nhà giàu yêu trai hư tóc? Đúng là nổi loạn thật sự.] 

[Vậy là nam chính bị oan thật à?] 

[Thế sao hồi đó nữ phụ không hỏi cho ra lẽ mà đã bỏ đi rồi?] 

[Lầu trên ơi, lúc đó nữ phụ vừa mới mất con, bạn trông mong cô ấy có thể bình tĩnh được đến mức nào?]

Đầu óc tôi ong ong. Vậy ra... tôi đã bị mẹ anh lừa sao?

18.

Hệ thống nhỏ giọng vang lên trong đầu tôi: [Ây da, hiểu lầm lớn rồi. Làm sao bây giờ? Ký chủ, cô còn muốn đi nữa không? Nhưng đơn xin rời đi của cô, tôiđã nộp lên trên rồi.]

Phó Cận tiếp lời: "Triệu Dịch Hoan vừa nãy quay về, tôi đã thanh toán sòng phẳng cho cô ta rồi, lương thưởng không thiếu một xu. Vì sợ em hiểu lầm, nên tôi đã tùy tiện sắp xếp cho cô ta ở một khách sạn nào đó rồi."

Khung bình luận im bặt.

Phó Tư Niên trong lòng tôi khẽ ngáp một cái, sau một hồi náo loạn, đứa trẻ đã sớm buồn ngủ rồi. 

Phó Cận bước tới, đón lấy thằng bé từ tay tôi. 

Phó Tư Niên mơ màng ôm lấy cổ ba mình, miệng lẩm bẩm một câu: "Ba ơi... đừng để mẹ đi nhé..."

Tôi và hệ thống đã bàn bạc với nhau suốt cả đêm. 

Nó nói đơn đã nộp lên, đi theo quy trình của trụ sở chính, muốn rút lại thì phải qua tầng tầng lớp lớp xét duyệt, nhanh nhất cũng phải mất ba ngày.

Tôi bảo: "Vậy thì đợi ba ngày."

Hệ thống thở dài: [Được rồi, để tôi đi giúp cô thu hồi lại.] 

[Ký chủ, cô nghĩ kỹ chưa? Khi nào cô thực sự muốn về thì hãy về nhé, tôi sẽ luôn ở đây.]

Tôi đáp: [Nghĩ kỹ rồi, cảm ơn cậu!]

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo