Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15.
Chiều tối hôm đó, trời mưa tầm tã.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn thấy xe của Phó Cận đãtrở về.
Giọng nói của hệ thống bỗng nhiên vang lên:
[Ký chủ, nữ chính quay lại rồi.]
Tôi sững người. Còn chưa kịp phản ứng, trong màn mưa đã xuất hiện một bóng người.
Là Triệu Dịch Hoan.
Cô ta không che ô, nhìn thấy Phó Cận vừa đi tới cửa.
Triệu Dịch Hoan liền lao về phía anh.
"A Cận…"
Cô ta nhào vào lòng anh, giọng nói mang theo tiếng khóc, đầy vẻ uất ức: "Em nhớ anh quá."
Khung bình luận:
[Thấy chưa, tôi đã bảo nữ chính sẽ về mà.]
[Nữ phụ nên đi được rồi đấy, người ta mới là một gia đình.]
[Thật ra thời gian qua nữ phụ làm rất tốt, tiểu thiếu gia cũng thay đổi rất nhiều.]
[Có tốt đến mấy cũng không bằng nữ chính, tiểu thiếu gia đã đợi mẹ mình lâu lắm rồi.]
Phó Cận đẩy Triệu Dịch Hoan ra, nắm lấy cổ tay cô ta, mở cửa xe rồi nhét vào trong.
Khoảnh khắc cửa xe đóng lại, anh hoảng loạn ngoảnh đầu nhìn lại.
Qua màn mưa, tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Hệ thống: [Ký chủ, nếu cô muốn rời đi, tôi có thể đưa cô về ngay bây giờ. Cô đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.]
Tôi đáp: [Đợi Phó Cận về đã. A Niên đang ở nhà một mình.]
Trên lầu truyền đến tiếng của Phó Tư Niên: "Chị ơi, chữ "Vũ" trong vũ trụ là bộ miên hay bộ mịch* ạ?"
Tôi xoay người lên lầu.
Sau khi hướng dẫn thằng bé viết chữ xong, nó nằm bò ra bàn, bỗng nhiên thở dài.
"Sao ba vẫn chưa về nhỉ?"
"Chắc là tăng ca thôi."
"Cũng đúng."
Nó gật đầu, ra dáng người lớn nói: "Ba về cũng chẳng có ích gì, ngoài việc cứ đứng đực ra đó đi đi lại lại theo chị, giống hệt cái cột điện vậy."
Khung bình luận âm dương quái khí:
[Nam chính sao mà về được? Nhìn thấy nữ chính chắc mừng phát điên rồi, chắc là kéo thẳng vào khách sạn rồi cũng nên.]
[Bao lâu không gặp, chắc chắn phải làm cho ra trò,ba ngày ba đêm, bù đắp lại hết những gì đã thiếu.]
[Lầu trên ơi, máy đóng cọc mà làm ba ngày ba đêm cũng bốc khói đấy, nam chính chịu nổi không?]
"A Niên."
"Dạ?"
"Có phải nhóc rất thích Triệu Dịch Hoan không?"
Phó Tư Niên ngập ngừng: "Cô ấy là mẹ của em. Đứa trẻ nào cũng phải thích mẹ mình chứ. Em... em cũng muốn thích, nhưng mà..."
"Chị ơi, em thích chị hơn."
Lòng tôi ngổn ngang rối tơ vò.
Khung bình luận:
[Tiểu thiếu gia mới đó đã phản bội rồi? Nữ phụ bỏ bùa mê thuốc lú nó à?]
[Nói gì thế, đứa trẻ thích mẹ ruột không phải là thiên kinh địa nghĩa sao?] [Đúng thế, con nít biết gì đâu, ai cho kẹo thì đi theo người đó thôi.]
[Nữ chính về là ổn ngay, từ từ bồi đắp tình cảm thôi mà.]
Tôi nghiến răng, hỏi hệ thống trong lòng: [Tôi có thể mang đứa trẻ đi không?]
Hệ thống khó xử: [Không được đâu. Thằng bé là nam chính tương lai, ký chủ, cô không thể mang nam chính tương lai về thế giới thực được.]
[Thế bây giờ đổi nam chính khác được không? Chacủa thằng bé tôi thấy cũng chẳng ra sao.]
Hệ thống im lặng ba giây: [Không thể.]
Phó Tư Niên vẫn rúc vào lòng tôi nũng nịu: "Chị ơi, nếu mẹ mãi không quay lại, em ước gì chị là mẹ của em."
Tôi siết chặt vòng tay ôm nó, không nói lời nào.
(*) Bộ miên, bộ mịch: là bộ thủ phổ biến trong chữ Hán và chữ Nôm. Có thể coi bộ thủ giống như các "chữ cái" trong bảng chữ cái Latinh; khi ghép các bộ thủ lại với nhau, chúng ta sẽ được một chữ hoàn chỉnh có ý nghĩa.
16.
Tôi cứ ngỡ tối nay Phó Cận sẽ không về.
Hoặc ít nhất cũng phải đến ngày mai, hay muộn hơn nữa.
Dù sao thì Triệu Dịch Hoan cũng đã quay lại, họ chắc hẳn có rất nhiều chuyện để nói với nhau.
Thế nhưng khi tôi xuống lầu định lấy nước uống, tiếng mở cửa bỗng vang lên từ phía đại sảnh.
Phó Cận đứng ở huyền quan, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh dường như trút bỏ được gánh nặng mà thở phào một hơi.
"Em chưa ngủ sao?"
Tôi nhạt nhẽo đáp: "Ừm."
Nói xong, tôi bưng ly nước định quay về phòng, nhưng anh lại lẳng lặng bước theo sau.
Vào đến phòng, tôi cũng chẳng buồn quan tâm anh đang chắn ở cửa làm gì, trực tiếp vào thẳng vấn đề:
"Tôi sắp đi rồi."
Giọng Phó Cận cất lên đầy phẫn nộ xen lẫn chút sợ hãi:
"Thẩm Uẩn Niệm, em lại định rời bỏ tôi lần nữa sao?"
"Lần này xem ra khá hơn đấy, còn biết nói lời từ biệt. Em còn muốn đi đâu nữa?"
Tôi bình thản đối diện với anh: "Tôi không muốn gây ra hiểu lầm cho vợ chồng anh. Nếu có thể, tôi hy vọng anh dành nhiều thời gian hơn cho A Niên. Thằng bé rất sùng bái anh."
"Vợ chồng?"
Phó Cận lặp lại hai chữ này, vẻ mặt đầy vẻ nghi hoặc.
Anh đột ngột tiến lên một bước, giữ chặt lấy gáy tôi, cúi đầu hôn xuống.
Tôi đẩy thế nào cũng không lay chuyển được anh.
Một lúc lâu sau, anh mới luyến tiếc rời khỏi môi tôi, giọng nói khản đặc đến lạ thường: "Tôi chưa hề kết hôn, A Niên là con trai của em. Em và thằng bé chung sống lâu như vậy, em có thể không cần tôi, chẳng lẽ đến con trai mình em cũng định vứt bỏ sao?"
Cánh cửa bỗng vang lên một tiếng động nhỏ.
Cả tôi và Phó Cận cùng quay đầu lại.
Phó Tư Niên đang đứng ở cửa, tay ôm chặt chiếc gối nhỏ, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc.
"Chị là mẹ của con sao? Nhưng mẹ con chẳng phải là..."
Tôi luống cuống: "A Niên, con nghe mẹ nói này…"
Lời chưa dứt, Phó Tư Niên đã nhào tới, đâm sầm vào lòng tôi, hai bàn tay nhỏ xíu siết chặt lấy eo tôi không buông.
"Tốt quá rồi... Con thích người mẹ như chị nhất..."
"Ngày nào con cũng cầu nguyện với nàng tiên răngmong rằng chị có thể trở thành mẹ của con. Con đã cầu nguyện rất nhiều lần, cuối cùng nàng tiên răng cũng nghe thấy rồi."
Hốc mắt tôi nóng lên, nước mắt chực trào ra.