Ta bị một tiểu hồ ly biết nói tiếng người bắt cóc về Thanh Khâu - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta là một coser, vừa nhận được lời mời tham gia lễ hội Halloween ở một khu vui chơi.

Năm nay ta quyết định cosplay Tô Đát Kỷ, không tiếc tiền đặt làm riêng một chiếc đuôi hồ ly.

Chiếc đuôi ấy vừa to vừa mềm mại, lại rất linh hoạt, khiến ta vô cùng hài lòng.

Trên đường đến khu vui chơi, không hiểu sao ta cứ có cảm giác bị ai đó nhìn trộm.

Ta đưa mắt nhìn quanh, nhưng chẳng thấy ai khả nghi cả.

Mãi đến khi đến cửa ga tàu điện ngầm, ta mới bắt gặp một con chó nhỏ giống như chó Pomeranian, đang hăng hái vẫy đuôi với ta.

Nó giống như nhận nhầm ta là chủ nhân, cứ bám sát phía sau không rời.

Đôi chân ngắn con con của nó bước đi lạch bạch nhưng lại rất nhanh.

Ta dừng lại, thử lên tiếng nói chuyện với nó:

“Ta không phải là chủ nhân của ngươi đâu, ngươi bị lạc à?”

Đôi mắt nó sáng rực rỡ, chăm chú nhìn ta không chớp, chiếc đuôi vẫy như cái chong chóng.

Lúc ấy ta mới nhận ra, đuôi của nó có vẻ không giống với mấy con Pomeranian bình thường cho lắm.

Dài hơn một chút.

Cái mõm cũng khác, nhìn kỹ… lại hơi giống… hồ ly?

Ta lẩm bẩm: “Sao con chó này trông cứ như hồ ly thế nhỉ?”

Nó động đậy lỗ tai, há miệng…

Không phải tiếng chó, cũng chẳng phải tiếng hồ ly, mà là tiếng… người.

“Đúng vậy đúng vậy, ta là hồ ly mà.”

Âm thanh non nớt, trong trẻo.

Ta đang nghi ngờ có phải do áp lực quá lớn mà bắt đầu sinh ra ảo giác hay không, thì lại nghe thấy nó nói tiếp: “Đuôi của người đẹp thật đấy, hay người về làm thẩm thẩm của ta nhé, có được không?”

???

“Nếu không từ chối, tức là đồng ý rồi nhé~”

Nó qua loa kết luận, rồi giơ móng vuốt búng tay một cái.

Trong đêm tối, một làn khói đỏ bốc lên từ hư không, ta lập tức mất đi ý thức.

Lần nữa tỉnh dậy, ta thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Căn phòng đậm nét cổ phong, giường gỗ, nền lát đá, cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo, dán giấy dầu mờ ánh sáng.

Trong phòng không còn tiểu hồ ly biết nói kia.

Chẳng lẽ chỉ là mơ thôi sao?

Ta ngơ ngác đảo mắt quanh một vòng, vừa định xuống giường xem thử thì cửa phòng đột ngột mở ra.

Trước mặt là một... một mỹ nhân trong y phục cổ trang, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành. À không, là một nam tử.

“Hả? Ngươi nói là nàng ấy ư?”

Hắn vừa cất lời, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần sát khí, hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài tiên khí ung dung thư thái kia, cứ như hai người khác biệt vậy.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo