Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bóng vàng lao vào, chính là tiểu hồ ly đã bắt ta về đây, thè lưỡi thở hồng hộc: “Đúng đúng đúng, chính là nàng ấy!”
… Không phải mơ rồi.
Nó nhảy phắt lên giường, ưỡn ngực khoe thành tích, dáng vẻ hớn hở như thể đang chờ khen thưởng:
“Đây là thê tử ta tìm cho tiểu thúc đó!”
Nó tinh nghịch chớp mắt, đắc ý hỏi: “Sao nào? Không tệ chứ?”
Mặt mỹ nam đối diện đen như đáy nồi: “Không tệ cái đầu ngươi.”
Hắn cầm lấy một đoạn đuôi giả của ta, vân vê rồi nheo mắt: “Mắt ngươi để làm cảnh à? Đến cái này cũng nhìn nhầm được?”
“Tất nhiên ta biết nàng ấy là người.”
Tiểu hồ ly ngẩng cao đầu, không phục cãi lại:
“Nhưng nàng ấy làm được cái đuôi hồ ly đẹp đến thế, chứng tỏ nàng ấy thích hồ ly.”
? Lý luận gì lạ vậy?
“Nàng ấy thích hồ ly, tức là có thể thích tiểu thúc.”
“Tiểu thúc cưới nàng ấy rồi, nàng ấy sẽ là thẩm thẩm của ta!”
??? Ta không hiểu nổi mạch suy nghĩ của nó!
Hiển nhiên tiểu thúc nó cũng vậy.
“Hả? Ngươi bị ngốc à? Hỏi ý ta chưa? Ta không lấy người phàm!”
Tiểu hồ ly lập tức xù lông:
“Người lại từ chối!”
“Trong tộc người không vừa mắt ai, tộc sói thì chê hung dữ.”
“Tộc thỏ tỷ tỷ hiền lành như vậy, người vừa nhìn đã nói muốn ăn thỏ nướng, dọa người ta bỏ chạy.”
“Ghét mèo, không thích thứ gì biết bay.”
“Giờ người là lão ế nổi tiếng yêu giới rồi! Còn ở đó mà kén cá chọn canh!”
Ngay khi mấy chữ "lão ế nổi tiếng yêu giới" vừa tuôn khỏi miệng hồ ly, bàn tay đang nắm đuôi giả của hắn bất ngờ siết chặt.
Ta đau lòng ôm lấy một nắm lông vừa bị giật rụng: “Bỏ tay ra khỏi đuôi ta ngay!”
Cái này không phải lông, là tiền đang rơi lả tả xuống đất đó!
Nam tử híp đôi mắt phượng, lạnh lùng nhìn ta hai giây, hừ lạnh thu tay lại, còn không quên buông một câu độc miệng: “Loài người cứ hay làm quá. Chỉ là cái đuôi giả thôi mà, làm gì ghê gớm thế.”
“Làm gì ghê gớm á!” Ta cũng nổi cáu: “Loài người như vậy đấy thì sao?”
Ta bắt chước kiểu nói của hắn, giọng mỉa mai:
“Ngươi hỏi ý ta chưa?”
“Ta-không-lấy-người-phàm.”
“Hứ, nói như thể ta thèm lấy ngươi lắm vậy!”
Tiểu hồ ly dùng móng vuốt chọc chọc vào ta.
Ta chẳng thèm để ý, bực bội lườm mắt: “Cứ tự cho mình là đúng, chẳng biết ga-lăng gì cả.”
Tiểu hồ ly hít sâu một hơi, cắn lấy tay áo ta mà kéo.
Ta đang bốc hỏa, lời càng không biết giữ miệng: “Cái tính nết quái gở thế này, ế là đáng đời!”
Tai hồ ly cụp xuống trong nháy mắt, thành hai vành tai cụp kiểu máy bay.
Nó rụt cổ lại, lẩm bẩm đầy tuyệt vọng: “Xong rồi xong rồi xong rồi...”