Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con hồ ly khổng lồ dùng cái móng còn to hơn cả mặt ta chỉ vào bản thân: “Ngươi mù hả? Ta to thế này, làm sao có thể là nó được?”
“Ồ...”
“Con hồ ly ế khổng lồ.”
“…”
Bùm một tiếng, nó hóa lại thành người, bực bội: “Ngươi ế thì có, cả nhà ngươi đều ế!
“Mà... sao mặt ngươi đỏ vậy?”
Ta nhìn hắn chằm chằm như chảy nước miếng:
“Hi hi…”
“Mỹ nam à…”
“Cho ôm cái đi…”
“... Ôm cái đầu ngươi ấy!”
“Cái tên xấu xí kia thi triển mê thuật lên ngươi rồi phải không?!
“Không, đừng kéo áo ta! Phải biết tiết tháo! Có liêm sỉ một chút đi!”
“Á! Đừng có cởi quần ta!”
“Mạn Mạn! Cát Mạn Mạn! Ngươi trúng mê thuật rồi! Tỉnh lại đi, sau này thế nào cũng hối hận cho coi!”
Tên này đúng là nói nhiều chết đi được.
“Ưm!!! Nụ hôn đầu của ta!!!
“Ngươi... đừng… ưm… đừng ở chỗ này… ưm…”
Ta mơ thấy mình lên giường với Sơ Lý Du.
Trong mơ, hắn lên giường cũng khéo như nấu ăn vậy.
Tuy lúc đầu còn hơi chưa tới lửa, nhưng về sau lại càng lúc càng thuần thục như lửa chín ba phần.
Chậc chậc.
Đúng là một giấc mơ “thật ngon”.
Tỉnh dậy, đập vào mắt là căn phòng quen thuộc.
Còn có… cái đầu sưng như bánh bao của tiểu hồ ly cũng quen thuộc nốt.
Ta ngáp một cái, hỏi: “Sao ngươi lại bị đánh nữa rồi?”
“Nghĩ cách giấu khí tức bằng linh thạch, bị tiểu thúc phát hiện.”
“Bảo sao…”
Bụng ta réo lên ùng ục ục, đang định ngồi dậy tìm gì ăn thì vừa cử động…
“A! Tiểu thúc ngươi đánh cả ta nữa à?”
“Á, hắn có đánh vào mông ta không vậy?”
“Á, eo ta cũng đau quá trời!”
“Không… hắn không đánh người…”
“Vậy sao toàn thân ta ê ẩm thế này?!”
Ánh mắt tiểu hồ ly lấp lánh né tránh: “Người không nhớ gì hết sao…”
Hửm?
Để ta nghĩ xem nào...
Mỹ nhân rắn rết Niệm Mật, Cấm Lâm Thanh Khâu, con hồ ly trụi lông chảy nước dãi tên Cừu Thiên Xích, làn khói hồng phấn, con hồ ly đỏ rực... rồi biến thành… Sơ Lý Du.
“Mỹ nam cho ôm cái đi~”
“Thân hình chàng đẹp quá nè, chụt chụt~”
“Đau~ Nhẹ tay chút~”
…
Ối trời ơi.
Không phải mơ.
ỐI TRỜI ƠI!!!
Vì một quả dưa mà tự hiến thân vào nồi lẩu.
Cả nhà nhớ nhé, ăn dưa xin hãy cẩn trọng!!!
“Nhớ ra rồi à?”
Ta ngẩn người: “Ừm.”
“Vậy có thể kể chi tiết một chút không?”
“Ừm… hửm?”
Ta quay đầu lại, chỉ thấy tiểu hồ ly phấn khích như một con khỉ lớn bật lò xo, từ đầu giường nhảy bôm bốp tới cuối giường.
Câu hỏi tuôn ra như pháo liên thanh:
“Đã xảy ra chuyện gì khiến quan hệ hai người tiến triển vượt bậc thế?
“Là người chủ động hay tiểu thúc ta chủ động?
“Cảm giác thế nào hả?”
…