Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới mái hiên, một tiểu hồ ly nhảy phóc ra.
Mặt mày nó đầy vẻ tiếc nuối, giận dữ trách móc:
“Người nói xem, sao người lại từ chối hắn dứt khoát như vậy chứ?”
“Áo cũng đã cởi ra rồi, cơ hội tốt như vậy mà!”
“Người không biết đổi trắng thay đen sao?!”
Hửm?
Đổi trắng thay đen?
Ta nhíu mày: “Ngươi cũng biết loài người bọn ta…”
“Không động tình.” Nó nhe răng cười gian.
“Tỷ tỷ, ta sống trong xã hội loài người gần cả trăm năm rồi, sao lại không biết chuyện đó chứ.”
“Chỉ là tiểu thúc ngốc của ta sống ở Thanh Khâu cả đời, chưa tiếp xúc với loài người bao giờ, lại còn cấm dục lâu năm… mới tin là thật.”
Nó cười đến nỗi mắt nheo lại thành một đường, cả khuôn mặt đều là vẻ ranh mãnh.
Rất ngứa đòn.
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao tiểu thúc của nó lại nổi trận lôi đình.
Đúng là… đứa nhỏ này đáng bị dạy dỗ.
Ta nảy ra một kế, giả vờ mềm nhũn ngã phịch xuống giường.
Gối phát ra một tiếng “bộp” trầm đục.
Tiểu hồ ly giật nảy mình: “Người… người không sao đấy chứ?”
Ta nhanh tay lẹ mắt kéo chăn trùm lấy nó vừa mới nhảy lên gối, rồi lớn tiếng kêu ra ngoài: “Tiểu thúc! Nội điệt ngươi ở đây này!”
Trong chăn, tiểu hồ ly giãy dụa điên cuồng:
“Mạn Mạn tỷ! Ta sai rồi!”
“Thật sự sai rồi! Xin hãy tha cho ta!”
“Xong rồi xong rồi, tiểu thúc mà tới, nhất định đánh ta bầm dập mất thôi hu hu hu!”
Sau một trận bị dần cho tơi tả, rốt cuộc tiểu hồ ly cũng ngoan ngoãn trở lại.
Nó nằm bẹp ở góc giường, đầu đầy cục u, đôi tai cụp xuống, ủ rũ không khác gì một miếng vải ướt.
Tiểu thúc mỹ miều nhưng tính khí nóng nảy của nó sau khi đánh xong thì khẽ ho một tiếng, mở lời: “Vừa rồi là ta lỗ mãng, xin lỗi.”
Câu nói ấy là dành cho ta.
Chỉ có điều, mắt thì không dám nhìn thẳng ta.
Đôi tai còn ửng hồng.
Hung dữ nhưng lại ngây thơ.
Ta nhìn gương mặt đỏ bừng kia đến thất thần, nơi đáy lòng khẽ ngứa ngáy lạ kỳ.
Đúng là sắc đẹp khiến người ta mất trí.
Ta buột miệng: “Không sao không sao, chẳng qua cổ ta hơi nhạy cảm thôi.”
Đôi tai của tiểu hồ ly bên góc giường ngay lập tức dựng đứng: “Ồ? Cổ sao?
“Tiểu thúc, người hôn cổ nàng ấy à?”
“Hô hô hô, vậy cũng xem như có tiến triển rồi đó!”
Hai móng vuốt của nó che miệng, mắt cười đến nỗi híp thành hai đường cong.
“...Auuu!”
Trên đầu nó lại xuất hiện thêm một cục u nữa.
Nó đổi tư thế nằm quay đầu vào trong, mông chĩa ra ngoài, hoàn toàn bước vào trạng thái tự kỷ.
Tiểu thúc của nó tiếp tục cúi đầu nói: “Xin lỗi, do ta dạy dỗ không nghiêm.”
Lúc này đến lượt ta cũng không dám nhìn hắn, sợ mình lại thốt ra điều gì ngớ ngẩn, đành nhắm mắt lại: “Không sao đâu.”
“Hừm, đây là thuốc hạ sốt.”
“Cứ đặt vào tay ta.”