Ta bị một tiểu hồ ly biết nói tiếng người bắt cóc về Thanh Khâu - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, mặt đỏ bừng như bị thiêu cháy.

“Ta chưa từng làm việc này, có lẽ sẽ không được tốt cho lắm...”

Hắn nhắm mắt, như hạ quyết tâm, giật mạnh dây lưng.

Thân hình nửa trên lộ ra trắng ngần, ẩn hồng, cân xứng mà rắn chắc.

“Nhưng... ta sẽ cố hết sức.”

Trong cơn sốt đến mê man, ta đúng là chẳng ra thể thống gì. Mắt cứ sáng rỡ lên.

Ta khẽ mím môi, cố ngăn cho nước miếng khỏi trào ra, gắng gượng dời mắt đi, quay đầu sang chỗ khác, dùng hành động đó để trấn áp trái tim đang bị sắc đẹp khuấy đảo.

Ta không ngừng nhắc nhở bản thân trong lòng:

Miệng thối kia, ngậm lại mau, không được để nước miếng chảy ra!

Nuốt xuống mau!

Nuốt xong rồi lập tức từ chối hắn!

Hồ ly trên người ta bỗng ngẩn ra một lúc:

“Cổ là chỗ yếu nhất trên thân thể.”

“Ngươi để lộ cổ ra thế này…”

“Là có ý bảo ta hôn sao?”

???

Ta đang vật lộn dữ dội với nội tâm, cả người bỗng giật thót.

Não hắn cũng đâu khá khẩm gì hơn con tiểu hồ ly kia!

“Chụt!”

Cổ bị hôn một cái.

“Á á á! Đồ lưu manh!!”

“Chát!”

Trời sinh cổ ta rất nhạy cảm.

Không thể mặc áo len cổ cao, cũng chẳng đeo nổi dây chuyền.

Đặc biệt là ghét bị người khác chạm vào.

Cảm giác đó… chẳng khác gì có con gián bay ụp vào mặt!

Hắn vừa hôn xong, ta như bệnh nhân hấp hối bật dậy ngồi phắt lên.

Tay giơ cao, tát cho hắn một cái rõ to.

Một cái bạt tai không chút nể nang, đánh hắn bay khỏi giường.

Hắn ngồi bệt dưới đất, ôm mặt không thể tin nổi.

Đôi mắt hoe đỏ, nước mắt phản xạ sau cú tát quá mạnh.

Lồng ngực trắng ngần phập phồng dữ dội… vì tức giận.

“Vút” một tiếng, hắn đứng bật dậy.

Khuôn mặt u ám như bão tố sắp kéo đến: “Ý ngươi là gì đây?”

Cơn giận pha lẫn tủi thân:

“Nghe nói ta là lần đầu…”

“Ngươi khinh thường ta sao?”

…?

Ta sợ hắn sẽ thốt ra mấy câu kiểu như “để ta cố gắng cho ngươi xem” gì đó, vội vàng lên tiếng trước, giọng khàn khàn giải thích: “Loài người bọn ta… không có động tình.”

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt mơ hồ.

“Người ta nóng là vì bị bệnh.”

“Cái này gọi là sốt, không phải động tình.”

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra: “Ý ngươi là… ngươi không động tình?”

Ta gật đầu.

“Vậy ta…”

Hắn cúi đầu nhìn thân mình trần trụi.

Tức đến đỏ mặt, giận dữ xông ra ngoài.

“Sơ Lý Hoạch An!!”

Tiếng gầm vang vọng cả sườn núi.

“Ngươi lăn ra đây cho ta!!”

… Cái tính khí này, thật sự là không dễ thương tí nào.

Rõ ràng là hắn tự hiểu lầm, sao lại đi trút giận lên đầu đứa nhỏ chứ?

“Xin chào~”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo