Ta Bị Tráo Kiệu Hoa Ngay Đêm Tân Hôn - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Hắn rõ ràng là từ ngoài thành vội vã trở về, trên mặt còn vẻ mệt mỏi vì đi đường.
 
Hắn thấy ta ở bên trong, ngẩn người một chút.
 
Chúng ta đối thị. Không ai nói lời nào.
 
Ánh mắt hắn từ mặt ta dời lên tường, rồi lại từ trên tường dời về mặt ta.
 
Ta nhìn thấy chút dịu dàng nơi đáy mắt hắn từng chút một rút đi, lộ ra thứ bên dưới.
 
"Nàng thấy rồi." Hắn nói.
 
Không phải là nghi vấn, mà là trần thuật.
 
Giọng nói rất bằng phẳng, phẳng đến mức không có một chút gợn sóng nào.
 
Ta há miệng, cổ họng khô khốc, một chữ cũng không nói nên lời.
 
Hắn tiện tay ném roi ngựa xuống đất, bước về phía ta.
 
Ta lùi lại phía sau, lưng đã dán chặt vào tường, không còn đường lui.
 
Những bức chân dung trên tường kia giống như vô số đôi mắt đang nhìn ta.
 
Hắn bước tới trước mặt ta, cúi đầu.
 
"Sợ sao?"
 
Giọng hắn rất nhẹ, giống như đang dỗ dành ta, nhưng thứ nơi đáy mắt kia rõ ràng là một ý nghĩa khác.
 
Ta không nói gì.
 
Hắn giơ tay lên, ta tưởng hắn định làm gì đó, toàn thân căng cứng lại.
 
Hắn chỉ là giúp ta vén lọn tóc rơi bên thái dương ra sau tai, đầu ngón tay lướt qua vành tai ta, lạnh ngắt.
 
"Tố Thương." Hắn gọi tên ta, giọng nói vẫn ôn dịu dàng nhu như vậy, "Nàng đừng sợ ta."
 
Ta ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn.
 
Bên trong đó có rất nhiều thứ.
 
Giống như một viên kẹo, bên ngoài là ngọt, bên trong là gì, chỉ có cắn mở ra mới biết được.
 
Triệu Nhượng Chi nhìn ta, khóe miệng chậm rãi cong lên.
 
"Dù sao nàng cũng đã thấy rồi," hắn nói, ngón tay cái lướt qua gò má ta, lực đạo rất nhẹ rất nhẹ, "Vậy ta cũng không cần phải giả vờ nữa."
 
Đôi mắt hắn sáng đến đáng sợ, giống như ngọn đèn trường minh trong mật thất, u u cháy bỏng.
 
"Tố Thương, nàng có biết, ta đợi ngày này, đã đợi bao lâu không."
 
Những bức họa trong mật thất ta đã xem ròng rã một canh giờ.
 
Lúc bước ra chân đã nhũn rời, đầu óc trống rỗng.
 
Đêm đó ta không cho hắn vào phòng.
 
Ta cài then cửa thật chặt, nằm trên giường trằn trọc băn khoăn, càng nghĩ càng tức.
 
Bên ngoài không có một chút động tĩnh nào.
 
Hắn cũng không đến gõ cửa, cũng không cầu xin tha thứ.
 
Yên tĩnh đến mức giống như căn bản không có người ở đó.
 
Ta trái lại càng thêm tức giận hơn.
 
Đêm thứ hai, ta lại cài then cửa.
 
Nằm xuống không lâu, bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động.
 
Ta không quan tâm.
 
Lại vang lên một tiếng nữa.
 
Sau đó cửa sổ bị đẩy ra từ bên ngoài.
 
Triệu Nhượng Chi trở mình nhảy vào, động tác lưu loát giống như đã luyện qua vô số lần.
 
Ta ngồi bật dậy trừng hắn: "Chàng ——"
 
"Suỵt."
 
Hắn cười bước tới, quỳ xuống bên giường, ngước đầu nhìn ta.
 
"Tố Thương, nàng đã giận dữ suốt hai ngày rồi."
 
"Đáng đời."
 
"Ta biết là đáng đời." Hắn nói, đưa tay nắm lấy cổ chân ta.
 
Ta co chân lại: "Chàng làm gì thế?"
 
Hắn không nói lời nào, gác chân ta lên đầu gối hắn, bắt đầu ấn.
 
Ngón tay cái ấn vào lòng bàn chân, lực đạo không nhẹ không nặng, từng vòng từng vòng xoa bóp.
 
Cả người ta đều tê dại đi.
 
Hắn lăn lộn ở biên quan bao nhiêu năm như vậy, lực đạo trên tay chuẩn vô cùng, mỗi một cái đều ấn vào chỗ mỏi nhất.
 
Ta cắn môi, không muốn phát ra âm thanh, nhưng ngón chân bất giác cuộn lại.
 
"Chàng đừng tưởng như vậy là được ——"
 
Hắn đổi một chỗ khác để ấn, nửa câu sau của ta trực tiếp biến điệu.
 
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, khóe miệng cong lên, đôi mắt sáng lấp lánh, giống như con mèo vừa ăn vụng được đồ ngon.
 
"Thoải mái không?"
 
Ta không nói lời nào.
 
Hắn cũng không truy vấn, cúi đầu tiếp tục ấn.
 
Từ cổ chân ấn đến bắp chân, ngón tay linh hoạt vô cùng, mỗi một cái đều vừa vặn.
 
Ta tựa vào đầu giường, mí mắt càng lúc càng nặng, cả người giống như đang ngâm mình trong nước ấm.
 
"Còn chỗ nào không thoải mái nữa?" Hắn hỏi, giọng thấp xuống, mang theo chút khàn khàn.
 
Ta không nói nên lời.
 
Tay hắn dịch lên trên một chút, đầu ngón tay lướt qua phía trong đầu gối.
 
Ta toàn thân run lên một cái, hít vào một hơi lạnh.
 
"Ở đây sao?" Hắn hỏi, giọng điệu vô tội vô cùng.
 
Ta trừng hắn, nhưng cái trừng đó tám phần là chẳng có chút uy hiếp nào, bởi vì hắn đã cười rồi.
 
Hắn đứng dậy, ngồi xuống bên giường, kéo ta vào lòng.
 
Một tay ôm lấy eo ta, tay kia giúp ta bóp vai.
 
Cằm hắn tựa lên đỉnh đầu ta, hơi thở phả vào đỉnh đầu ta, nóng hổi.
 
"Dáng vẻ nàng lúc tức giận cũng thật đẹp."
 
"Bớt dùng chiêu đó đi."
 
"Thật mà." Tay hắn từ vai trượt xuống sau gáy, không nhẹ không nặng bóp bóp, "Còn đẹp hơn cả trên tranh nữa. Tranh vẽ không ra được."
 
Ta nghe thấy chữ "tranh" này, lại muốn tức giận nữa.
 
Thế nhưng hắn bóp quá thoải mái, cả người ta mềm nhũn trong lòng hắn, đến cả sức lực trừng hắn cũng không còn.
 
"Triệu Nhượng Chi, có phải chàng cố ý không?"
 
"Cái gì?"
 
"Chàng —— chàng rõ ràng biết ta đang giận, chàng còn ——"
 
Hắn cúi đầu hôn một cái lên tai ta, rất nhẹ.
 
"Còn cái gì?"
 
Tai ta nóng bừng lên, né tránh sang một bên. Hắn không cho, cánh tay siết chặt thêm một chút, môi dán vào dái tai ta, giọng nói thấp giống như đang nói thì thầm.
 
"Còn như thế này sao?"
 
Ngón tay hắn dọc theo sống lưng ta trượt xuống dưới, cách một lớp trung y, lực đạo nhẹ như lông vũ.
 
Toàn thân ta nổi lên một lớp da gà, ngón tay nắm lấy ống tay áo hắn siết chặt lại.
 
"Chàng buông ra ——"
 
"Không buông." Hắn nói, giọng điệu vẫn dịu dàng như vậy, nhưng trên tay chẳng có chút ý thương lượng nào, "Nàng đã nhốt ta suốt hai ngày rồi."
 
Hắn nói từ "nhốt" này một cách đầy ủy khuất, giống như người bị bắt nạt là hắn vậy.
 
Ta định nói cái gì nhỉ? Tính sổ? Tức giận?
 
Nghĩ không ra nữa.
 
Đêm đó hắn đặc biệt quấn quýt, không giống với trước đây chút nào.
 
Trước đây hắn là mãnh liệt, là hung dữ.
 
Lần này không giống. Lần này hắn là mài giũa, là quấn lấy, khiến người ta toàn thân bủn rủn, đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không nhớ ra được.
 
Ta cắn mu bàn tay không để mình phát ra âm thanh, hắn liền bẻ từng ngón tay ta ra, mười ngón tay đan vào nhau, ấn trên gối.
 
"Đừng cắn chính mình." Hắn nói, giọng khàn đến không thành lời, "Cắn ta này."
 
Ta không cắn hắn.
 
Hắn liền tự mình ghé sát lại hôn ta, từ khóe miệng hôn đến sau tai, từ sau tai hôn đến xương quai xanh, mỗi một cái đều nhẹ hẫng, giống như đang cố ý gãi ngứa vậy.
 
Ta hoàn toàn thua rồi.
 
Ba ngày sau, ngoài thành tổ chức một buổi xuân yến, những gia đình có máu mặt trong kinh thành đều đi cả.
 
Triệu Nhượng Chi đưa ta đi cùng.
 
Hắn mặc một bộ cẩm bào màu đen, tóc được buộc gọn gàng ngăn nắp, đứng bên cạnh xe ngựa đợi ta, lại trở về làm một vị Triệu tướng quân dịu dàng đoan chính.
 
Ta nhìn dáng vẻ này của hắn, nhớ lại những lời hỗn xược tối qua hắn nói trên giường, vành tai lại đỏ lên.
 
Trên xuân yến đông người, Triệu Nhượng Chi bị người ta kéo đi uống rượu, bảo ta tự mình đi dạo trong vườn.
 
Ta dạo đến cái đình bên bờ hồ, bên trong có mấy người đang ngồi uống trà.
 
Ta đang định đi, thì bên trong có người đứng dậy, chắp tay với ta một cái.
 
"Vị này chắc hẳn là Triệu phu nhân?"
 
Ta ngẩn người một chút, gật gật đầu.
 
Người nọ mỉm cười.
 
Hắn mặc một bộ trường sam màu nguyệt bạch, dáng người cao gầy, gương mặt thanh tú, nói chuyện nhỏ nhẹ, giống như sợ làm người ta giật mình vậy.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo