Ta Là Kế Thất Ác Độc Của Trấn Bắc Hầu - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Ta là kế thất của Trấn Bắc Hầu, ai ai cũng nói ta bụng dạ nham hiểm.

 

Đúng vậy, ta tới để làm kế mẫu ác độc đây.

 

Ta muốn dưỡng phế tên nhóc chướng mắt kia, để sau này con trai ruột thịt của ta có thể kế thừa tước vị.

 

Thế nhưng sao tên nhóc này lại chẳng giống như những gì ta nghĩ?

 

Cho ăn cơm thiu, bảo: "Đa tạ mẫu thân dạy con tính tiết kiệm."

 

Cắt xén tiền tiêu vặt của , liền ra phố viết thư thuê kiếm bạc, còn mua cả trâm cài về cho ta.

 

Ta muốn tống vào quân doanh chịu khổ, lại lập được chiến công, sau khi trở về việc đầu tiên làm chính là quỳ xuống trước mặt ta:

 

"Mẫu thân, nhi tử đã giúp người giành được sắc phong cáo mệnh rồi."

 

Con trai ruột của ta ở bên cạnh gấp đến độ giậm chân:

 

"Huynh! Đó là việc của đệ mà!"

 

1.

 

Ta tên Tiết Chiêu Ninh, là kế thất của Trấn Bắc Hầu Thẩm Hoài An.

 

Nói cho oai là kế thất, chứ nói huỵch toẹt ra thì chỉ là vợ lẽ.

 

Nguyên phối phu nhân của Thẩm Hoài An đã mất vì bệnh được ba năm, để lại một đứa con trai năm tuổi tên là Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Thẩm Hoài An quanh năm trấn thủ biên quan, đứa trẻ bị bỏ lại trong Hầu phủ ở kinh thành, do mấy bà vú già trông nom.

 

Lúc ta gả tới, tất cả mọi người đều nhìn ta bằng ánh mắt kiểu "ngươi hiểu mà".

 

Mẫu thân ta lại càng thẳng thừng hơn, bà nắm tay ta mà dặn dò:

 

"Chiêu Ninh, con gả qua đó đừng có mà làm chuyện ngu ngốc. Đứa trẻ do người trước để lại kia, con cứ coi như nó không tồn tại. Nhi tử của chính con mới là đích tử chân chính, tước vị của Hầu phủ bắt buộc phải thuộc về con của con."

 

Ta gật đầu như gà mổ thóc: "Mẹ, con hiểu mà."

 

Mẫu thân ta lại bồi thêm một câu:

 

"Nếu con không nỡ xuống tay, thì cứ dưỡng phế nó đi. Đọc sách không dạy, quy củ không lập, ăn mặc chi dùng thì cứ cắt xén bớt đi, chỉ cần có thể nuôi ra một kẻ phế vật, tự nhiên sẽ chẳng còn ai tranh giành với con của con nữa."

 

Ta đáp: "Mẹ, con rõ rồi."

 

Lúc này mẫu thân mới vui mừng vỗ vỗ tay ta.

 

Ta quả thực rất rõ ràng.

 

Tiết Chiêu Ninh ta, vốn là nữ nhi nhà tướng, từ nhỏ đã lớn lên ở biên quan, cưỡi ngựa bắn tên món nào cũng tinh thông, sát phạt quyết đoán tuyệt không nương tay.

 

Bảo ta nuôi hỏng một đứa trẻ, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

 

 

Ngày xuất giá, ta bắt đầu âm thầm tính toán kế hoạch sau khi vào phủ.

 

Đầu tiên phải giáng cho tên nhóc kia một đòn phủ đầu, để nó biết ai mới là nữ chủ nhân của Hầu phủ. Sau đó sẽ động tay động chân vào các khoản ăn mặc chi dùng, khiến sống không vừa ý, từ từ mài mòn ý chí của .

 

Đợi đến khi nó bị dưỡng phế rồi, nhi tử của ta sẽ thuận lợi kế thừa tước vị, hoàn hảo.

 

Nghĩ đến đây, đột nhiên ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

 

Nha hoàn hồi môn là Xuân Hạnh ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, người cười gì vậy?"

 

Ta thu liễm nụ cười, nghiêm nghị nói: "Không có gì, gió lớn nên bị bụi bay vào mắt thôi."

 

Trấn Bắc Hầu phủ nằm ở phía đông kinh thành, phủ đệ ba lớp sân, trên cửa treo tấm biển "Trấn Bắc Hầu Phủ", bốn chữ mạ vàng rực rỡ.

 

Lúc ta xuống kiệu, người hầu trong phủ đã xếp thành hai hàng, cung kính chờ sẵn.

 

Dẫn đầu là một bà vú già họ Chu, tuổi khoảng năm mươi, là người hầu lâu năm trong Hầu phủ.

 

Bà ta tiến lên trước một bước, khom người hành lễ: "Phu nhân, Hầu gia còn ở biên quan, đã sai người gửi thư về nói phu nhân cứ an tâm vào ở trước, ngài ấy vài ngày nữa sẽ về."

 

Ta gật đầu: "Đã biết."

 

Chu ma ma lại chỉ vào một người gầy gò phía sau: "Đây là Đại công tử, Yến ca nhi."

 

Ta nhìn theo tay bà ta.

 

Phía sau đám đông, có một đứa trẻ đang đứng đó.

 

Nói là đứa trẻ, chứ thực ra trông nó giống một cành cây khô bị gió thổi héo hơn. gầy đến đáng sợ, quần áo trên người rộng thùng thình như đồ treo trên giá. Trên mặt chẳng có tí thịt nào, cái cằm nhọn hoắt khiến đôi mắt trông to bất thường.

 

Trong đôi mắt ấy có sự sợ hãi, có sự tò mò, và còn có một thứ gì đó mà ta không thể diễn tả bằng lời.

 

Giống như một con thú nhỏ bị bỏ rơi, rõ ràng rất sợ hãi, nhưng vẫn không nhịn được mà sáp lại gần xem người tới có phải là chủ nhân hay không.

 

nhìn ta, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh.

 

Ta cau mày. Tình cảnh trước mắt không giống với những gì ta dự liệu cho lắm.

 

Ta cứ ngỡ mình sẽ thấy một tên công tử bột bị phu nhân trước nuông chiều đến hư hỏng, kiêu căng ngạo mạn, mắt cao hơn đầu. Thậm chí ta đã chuẩn bị sẵn lời thoại để dạy bảo nó.

 

Kết quả là nó đứng đó, rụt rè nhút nhát như một đứa trẻ đáng thương bị cả thế giới bỏ rơi.

 

Đòn phủ đầu mà ta chuẩn bị sẵn đột nhiên không biết phải tung ra thế nào.

 

Nhưng ta đến đây để làm kế mẫu ác độc, không được mềm lòng.

 

Ta hắng giọng, cố gắng làm cho giọng điệu nghe có vẻ lạnh lùng hơn: "Ngươi chính là Thẩm Nghiễn Thanh?"

 

Nó gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Vâng."

 

"Ừm." Ta đánh giá nó từ trên xuống dưới một lượt, "Sau này hãy gọi ta là mẫu thân."

 

Nó ngẩn ra một chút, dường như không ngờ ta lại bảo nó gọi ta là mẫu thân. Nó lén nhìn ta một cái rồi lại cúi đầu, giọng nói càng nhỏ hơn: "Mẫu thân."

 

Tiếng "mẫu thân" này khiến tim ta khẽ run lên.

 

Không phải vì cảm động, mà là vì kinh sợ. Cái giọng nói ấy quá nhẹ, nhẹ như tiếng muỗi kêu, cứ như thể chỉ cần nói lớn hơn một chút là sẽ bị ăn đòn vậy.

 

Tiết Chiêu Ninh ta ở biên quan đã quá quen với đao quang kiếm ảnh, hạng người hung ác nào mà ta chưa từng thấy qua? Duy chỉ có loại này là ta chưa thấy bao giờ.

 

Ngươi còn chưa động thủ, nó đã thu mình lại chờ bị đánh rồi. Thế này thì bảo ta phải xuống tay như thế nào đây?

 

Ta hít sâu một hơi, thầm niệm trong lòng: Ta tới để làm kế mẫu ác độc, ta tới để làm kế mẫu ác độc.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo