Ta là kế thất của Trấn Bắc Hầu, ai ai cũng nói ta bụng dạ nham hiểm.
Đúng vậy, ta tới là để làm kế mẫu ác độc đây.
Ta muốn dưỡng phế tên nhóc chướng mắt kia, để sau này con trai ruột thịt của ta có thể kế thừa tước vị.
Thế nhưng sao tên nhóc này lại chẳng giống như những gì ta nghĩ?
Cho nó ăn cơm thiu, nó bảo: "Đa tạ mẫu thân dạy con tính tiết kiệm."
Cắt xén tiền tiêu vặt của nó, nó liền ra phố viết thư thuê kiếm bạc, còn mua cả trâm cài về cho ta.
Ta muốn tống nó vào quân doanh chịu khổ, nó lại lập được chiến công, sau khi trở về việc đầu tiên nó làm chính là quỳ xuống trước mặt ta:
"Mẫu thân, nhi tử đã giúp người giành được sắc phong cáo mệnh rồi."
Con trai ruột của ta ở bên cạnh gấp đến độ giậm chân:
"Huynh! Đó là việc của đệ mà!"