Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nhìn vào mắt nó, thấy lại đôi mắt sáng rực của mười năm trước.
Lúc đó nó nói:
"Mẫu thân, con muốn học đánh trận."
Vẫn ánh mắt đó, vẫn sự nghiêm túc đó.
"Cha con có biết không?"
Ta hỏi.
"Con vẫn chưa nói với cha, muốn hỏi ý kiến của người trước ạ."
Ta đặt bát xuống, suy nghĩ một lát:
"Con chắc chắn muốn đi chứ?"
"Chắc chắn ạ."
"Không sợ khổ sao?"
"Không sợ ạ."
"Biên quan không giống như kinh thành đâu, gió cát lớn, thời tiết lạnh, ăn không ngon ngủ không yên, con chịu nổi không?"
Nó cười rồi:
"Mẫu thân, con là nhi tử của người, làm sao lại yếu ớt như vậy được?"
Ta bị câu nói này của nó làm cho không còn lời nào để nói.
Đúng vậy, nhi tử của Tiết Chiêu Ninh ta, làm sao có thể yếu ớt như vậy được chứ?
"Được rồi."
Ta nói.
"Con đi thương lượng với cha con đi, nếu ngài ấy đồng ý thì ta không có ý kiến gì."
Ánh mắt nó sáng lên:
"Đa tạ mẫu thân!"
"Đừng có cảm ơn sớm quá."
Ta chỉ chỉ nó.
"Ải của cha con không dễ qua đâu. Ngài ấy miệng tuy không nói nhưng trong lòng lo cho con hơn bất cứ ai. Muốn thuyết phục ngài ấy không phải chuyện dễ dàng đâu."
Nó mỉm cười:
"Con sẽ làm được ạ."
Nửa tháng sau, Thẩm Hoài An gửi thư hồi âm.
Thư rất ngắn, chỉ có vài chữ:
"Muốn tới thì tới."
Thẩm Nghiễn Thanh cầm thư, vui mừng xoay ba vòng trong viện.
Ta cầm lá thư xem qua một cái, không nhịn được mà lắc đầu.
Hai cha con này, đúng là kẻ này miệng cứng hơn kẻ kia.
"Muốn tới thì tới" nghe qua có vẻ như không quan tâm, nhưng với tính cách của Thẩm Hoài An, có thể nói ra bốn chữ này đã là sự nhượng bộ rất lớn rồi.
"Mẫu thân."
Thẩm Nghiễn Thanh thu nụ cười lại, nghiêm túc nhìn ta.
"Con đi rồi, người và đệ đệ ở nhà phải giữ gìn sức khỏe nhé."
"Chúng ta thì có gì mà không ổn chứ?"
Ta xua tay.
"Con đừng lo lắng chuyện trong nhà, cứ yên tâm ở biên quan rèn luyện. Nhớ kỹ, an toàn là trên hết, đừng có cậy mạnh."
"Dạ."
"Còn nữa, quan tâm cha con nhiều một chút. Ngài ấy miệng không nói nhưng thực ra rất nhớ con đấy."
"Dạ."
"Còn nữa, trời lạnh nhớ mặc thêm áo, đừng có giống như hồi nhỏ, rét run như con chim cút nhỏ vậy."
Nó không nhịn được mà bật cười:
"Mẫu thân, hồi nhỏ con đâu có đáng thương đến thế ạ?"
"Sao lại không có? Lần đầu tiên ta gặp con, bộ quần áo con mặc, tay áo đều đã sờn rách hết rồi."
Nó thẹn thùng cúi đầu:
"Lúc đó ngày tháng quả thực không dễ dàng."
"Giờ thì tốt rồi."
Ta vỗ vỗ vai nó.
"Đi đi, đi xông pha một chút. Mẹ ở kinh thành đợi con trở về."
Nó nhìn ta, đột nhiên cúi người hành lễ thật sâu:
"Mẫu thân, đa tạ người suốt mười năm qua."
Ta không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai nó.
Ngày Thẩm Nghiễn Thanh rời đi, Đam nhi khóc nức nở.
Nó kéo chặt tay áo Thẩm Nghiễn Thanh không buông:
"Ca ca, huynh đừng đi mà! Huynh đi rồi ai chơi với đệ? Ai giúp đệ làm bài tập? Ai giúp đệ đỡ đòn roi của mẹ?"
Thẩm Nghiễn Thanh ngồi xổm xuống giúp nó lau nước mắt:
"Đệ đệ, ca ca đi rồi đệ phải nghe lời mẫu thân, đừng có gây họa. Đợi ca ca về sẽ mang quà biên quan về cho đệ."
"Đệ không cần quà, đệ cần ca ca cơ!"
Đam nhi khóc càng dữ dội hơn.
Ta đứng bên cạnh nhìn cảnh này, mũi cũng thấy cay cay.
Nhưng ta đã nhịn được.
"Được rồi, đừng khóc nữa."
Ta kéo Đam nhi ra.
"Ca ca con đi làm việc chính sự, chứ có phải không về nữa đâu. Nam nhi đại trượng phu, khóc lóc thút thít như vậy còn ra thể thống gì?"
Đam nhi sụt sùi ngừng khóc, nhưng vẫn nắm chặt vạt áo Thẩm Nghiễn Thanh không buông.
Thẩm Nghiễn Thanh xoa đầu nó, rồi nhìn sang ta:
"Mẫu thân, con đi đây."
"Ừm."
Ta gật đầu.
"Đi đường cẩn thận."
Nó xoay người lên ngựa, quay đầu nhìn chúng ta một cái, rồi thúc ngựa rời đi.
Tiếng vó ngựa tung lên một màn bụi mịt mù, bóng lưng nó càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất nơi cuối con phố dài.
Đam nhi gục vào lòng ta khóc một trận, khóc hồi lâu rồi ngủ thiếp đi.
Ta bế nó đứng ở cửa, nhìn con phố dài vắng lặng, trong lòng cũng chẳng biết là tư vị gì.
Giống như thiếu vắng thứ gì đó.
Lại cũng giống như có thêm thứ gì đó.
Xuân Hạnh đứng bên cạnh nhỏ giọng nói:
"Tiểu thư, người khóc rồi."
"Không có."
"Trên mặt người có nước kìa."
"Trời mưa đấy."
"Trời đang nắng ráo thế này lấy đâu ra mưa ạ?"
"... Ngươi nhìn lầm rồi."
Xuân Hạnh không nói nữa, lặng lẽ đưa qua một chiếc khăn tay.
Ta nhận lấy, lau lau khóe mắt.
Cái đứa nhỏ này, đi thì đi thôi, có gì mà phải khóc chứ?
Thế nhưng nước mắt cứ thế mà không kìm được.
10
Thẩm Nghiễn Thanh ở biên quan suốt ba năm.
Trong ba năm đó, nó đi theo Thẩm Hoài An học binh pháp, luyện võ nghệ, tuần tra biên phòng, từ một thư sinh yếu ớt đã biến thành một thiếu niên tướng lĩnh có thể cưỡi ngựa bắn tên tài giỏi.
Mỗi tháng nó đều viết thư về.
Trong thư chưa từng nhắc tới chuyện cực khổ, chỉ kể về phong cảnh biên quan, những chuyện thú vị khi huấn luyện, và binh pháp mà cha dạy nó.
Có đôi khi cuối thư sẽ thêm vào một câu:
"Mẫu thân, người và đệ đệ nhớ giữ gìn sức khỏe. Nhớ mọi người."
Chỉ một câu nói này thôi mà ta có thể đọc đi đọc lại mấy lần.
Lần nào Đam nhi nhận được thư cũng đều tranh lấy xem trước.
Xem xong lại bắt đầu đếm ngày:
"Ca ca còn bao lâu nữa mới về? Còn bao lâu nữa?"
"Sắp rồi, sắp rồi."
Lần nào ta cũng nói như vậy.
Nhưng thực ra ta cũng chẳng biết khi nào nó mới về.
Thẩm Hoài An trong thư nói, Nghiễn nhi ở biên quan biểu hiện rất tốt, đã lập được vài chiến công nhỏ, cấp trên rất trọng dụng nó.
Ta đọc thư, vừa vui mừng lại vừa lo lắng.
Vui vì nó có tiền đồ.
Nhưng đánh trận không phải chuyện đùa, đao kiếm không có mắt.
May mắn là trong ba năm đó biên quan không có chiến sự lớn, Thẩm Nghiễn Thanh bình bình an an.
Mùa thu năm thứ ba, Thẩm Hoài An gửi thư nói Nghiễn nhi sắp về rồi.
Không phải vì xuất ngũ, mà là vì nó phải tham gia kỳ thi hội.
Ba năm trước nó đã là Giải nguyên, có tư cách trực tiếp tham gia thi hội.
Thẩm Hoài An nói, để nó về thử sức xem sao, nếu có thể đỗ tiến sĩ, tương lai trên triều đình cũng sẽ có một chỗ đứng.
Ngày Đam nhi biết tin, nó vui mừng đến mức lộn nhào ba vòng trong viện.