Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy bà nói xem, đích trưởng tử của Trấn Bắc Hầu phủ mà hằng ngày ăn cháo trắng dưa muối, mặc quần áo sờn rách cả tay áo, chuyện này mà truyền ra ngoài, người đời sẽ nói thế nào?"
Sắc mặt Chu ma ma trắng bệch.
"Người ngoài sẽ nói, Trấn Bắc Hầu phủ hà khắc với đứa trẻ do người trước để lại."
Ta đặt chén trà xuống.
"Sẽ nói Hầu gia bạc tình bạc nghĩa, sẽ nói Tiết gia chúng ta vong ơn phụ nghĩa. Hầu gia ở biên quan liều m e c, vậy mà ở hậu viện ngay cả một đứa trẻ cũng nuôi không xong, lời này truyền ra ngoài, mặt mũi ta biết đặt ở đâu?"
Chu ma ma quỳ sụp xuống.
"Lão nô biết sai rồi, lão nô biết sai rồi!"
"Đứng lên đi."
Ta xua tay.
"Chuyện trước kia ta không truy cứu, nhưng bắt đầu từ hôm nay, đồ ăn thức mặc của Yến ca nhi phải hoàn toàn dựa theo tiêu chuẩn của công tử Hầu phủ mà làm. Nó thiếu cái gì, bà cứ liệt kê danh sách báo cho ta, ta sẽ tới kho lĩnh đồ."
"Vâng, vâng."
Chu ma ma liên thanh đáp ứng.
Sau khi bà ta lui xuống, Xuân Hạnh ghé tới nhỏ giọng:
"Tiểu thư, chẳng phải người nói muốn dưỡng phế nó sao? Sao lại còn tăng thêm đãi ngộ cho nó thế?"
Ta lườm nàng ấy một cái.
"Ngươi thì biết cái gì? Dưỡng phế một người không phải là động tay động chân vào chuyện ăn mặc. Nếu nó ăn không đủ no, truyền ra ngoài danh tiếng của ta còn cần nữa không? Cái ta muốn là dưỡng phế nó một cách thần không biết quỷ không hay, chứ không phải để lại lời ra tiếng vào cho người ta nắm thóp."
Xuân Hạnh bừng tỉnh đại ngộ.
"Tiểu thư anh minh!"
Ta ừ hử một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy hơi chột dạ.
Nói thật, ta cũng chẳng biết mình đang làm cái gì nữa.
Rõ ràng đã định sẵn là làm kế mẫu ác độc, sao vừa nhìn thấy cái đứa nhỏ kia là công lực đã tan biến sạch sành sanh thế này?
Chắc chắn là tại đôi mắt kia rồi.
Đôi mắt ấy quá giống những con thú nhỏ bị bỏ rơi ở biên quan, ta vừa thấy đã muốn cho chúng ăn vài miếng.
Đúng, chính là như vậy.
Chẳng liên quan gì đến chuyện mềm lòng cả.
Ta là nữ nhi nhà tướng, lòng ta sắt đá.
Buổi chiều, ta luyện kiếm trong viện.
Đây là thói quen từ nhỏ của ta, một ngày không luyện là cả người bứt rứt khó chịu.
Kiếm là ta mang từ nhà mẹ đẻ tới, ba thước thanh phong, lấp lánh hàn quang dưới ánh mặt trời.
Cổ tay ta xoay chuyển, kiếm hoa tung bay, một bộ kiếm pháp được thi triển mượt mà như mây trôi nước chảy.
Lúc thu kiếm, dư quang của ta thoáng thấy có một cái đầu nhỏ ló ra ở cửa viện.
Là Thẩm Nghiễn Thanh.
Nó trốn sau cánh cửa, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt sáng rực nhìn thanh kiếm trong tay ta.
Ta giả bộ như không thấy, tra kiếm vào bao.
Nó lại ló đầu ra nhìn thêm vài cái, chắc là tưởng ta không phát hiện ra nên lặng lẽ rụt lại.
Ta đứng tại chỗ, suy nghĩ một chút rồi gọi nó lại.
"Yến ca nhi."
Người nó cứng đờ, chậm chạp bước ra từ sau cánh cửa, cúi đầu.
"Mẫu thân."
"Lại đây."
Nó cẩn thận bước tới, đứng định thần cách ta ba bước chân.
"Muốn xem sao?"
Ta cầm ngang thanh kiếm trước mặt.
Nó gật đầu, rồi lại nhanh chóng lắc đầu.
"Rốt cuộc là muốn hay không?"
Nó do dự một chút, nhỏ giọng đáp:
"Muốn ạ."
Ta đưa thanh kiếm cho nó.
"Cầm lấy."
Nó dùng cả hai tay đón lấy kiếm, thanh kiếm đó còn dài hơn cả nửa người nó, dáng vẻ nâng kiếm trông có chút buồn cười.
Thế nhưng đôi mắt nó sáng lên, sáng đến kinh người.
"Thích kiếm sao?"
Ta hỏi.
Nó dùng sức gật đầu.
"Tại sao lại thích?"
Nó nghĩ nghĩ rồi nói:
"Cha dùng kiếm ạ. Con từng thấy cha luyện kiếm, rất lợi hại."
Lúc nó nhắc tới "cha", trong giọng nói mang theo một sự mong chờ đầy cẩn trọng.
Ta im lặng.
Thẩm Hoài An quanh năm trấn thủ biên quan, đứa trẻ này chắc một năm cũng chẳng được gặp phụ thân vài lần.
Thậm chí nó còn chẳng nhớ rõ phụ thân mình trông như thế nào.
"Muốn học không?"
Ta hỏi.
Nó đột nhiên ngẩng đầu, ánh sáng trong mắt dường như sắp tràn ra ngoài.
"Có... có thể sao ạ?"
"Tại sao lại không thể?"
Ta lấy lại thanh kiếm, xoay một vòng trong tay.
"Cha con là cao thủ dùng kiếm, con là nhi tử của ngài ấy, học kiếm là chuyện thiên kinh địa nghĩa."
Đôi môi nó run run, giống như định nói gì đó nhưng lại thôi.
Cuối cùng nó chỉ ra sức gật đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào:
"Muốn học, mẫu thân, con muốn học."
"Muốn học thì phải học cho tử tế."
Ta tra kiếm vào bao, vỗ vỗ vai nó.
"Bắt đầu từ ngày mai, mỗi buổi chiều đi theo ta luyện nửa canh giờ."
Nó ngẩn ra.
"Mẫu thân dạy con ạ?"
"Sao, chê ta dạy không tốt à?"
Ta nhướn mày.
"Ta nói cho con biết, lúc ta ở biên quan, công phu cưỡi ngựa bắn tên cũng thuộc hàng nhất nhì đấy. Cha con chưa chắc đã đánh thắng được ta đâu."
Nó lắc đầu, lắc đầu nguầy nguậy.
"Không phải chê, là... là đa tạ mẫu thân."
Nó lại nói lời đa tạ rồi.
Cái đứa nhỏ này hình như ngoài câu đa tạ ra thì chẳng biết nói gì khác nữa.
Ta xua tay.
"Được rồi, về nghỉ ngơi đi. Ngày mai đừng có tới muộn."
Nó cúi chào ta một cái rồi quay người chạy đi.
Chạy được vài bước lại dừng lại, quay đầu nhìn ta một cái, nhoẻn miệng cười.
Đó là lần đầu tiên ta thấy nó cười.
Trên khuôn mặt nhỏ gầy gò lộ ra hai lúm đồng tiền nông, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, giống như đột nhiên thắp sáng thứ gì đó.
Ta đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng nó chạy xa, đứng ngẩn ra hồi lâu.
Xuân Hạnh từ bên cạnh thò ra:
"Tiểu thư, vừa rồi người nói dưỡng phế nó... dạy nó kiếm pháp có tính là dưỡng phế không ạ?"
"... Im miệng."
"Dạ."
Ta quay người vào phòng, bước chân có chút hỗn loạn.
Không đúng rồi.
Cái kịch bản kế mẫu ác độc này, sao càng diễn càng đi chệch hướng thế này?
3
Những ngày tiếp theo, mỗi ngày ta đều lặp đi lặp lại việc nhảy qua nhảy lại giữa hai ý nghĩ: "Ta phải làm kế mẫu ác độc" và "Thôi bỏ đi đứa nhỏ này đáng thương quá".
Buổi sáng: Ta phải tàn nhẫn với nó một chút.
Buổi trưa: Cho nó thêm cái đùi gà đi, gầy quá rồi.
Buổi tối: Không được, ngày mai nhất định phải tàn nhẫn hơn.
Sáng sớm hôm sau: Thôi, làm thêm cho nó bộ quần áo mới đi, bộ áo xanh kia sắp sờn rách hết rồi.
Xuân Hạnh nhìn ta như vậy, muốn nói lại thôi suốt mấy ngày, cuối cùng cũng không nhịn được nữa.