Ta Là Kế Thất Ác Độc Của Trấn Bắc Hầu - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Ta nhận lấy cây trâm, lật đi lật lại xem xét.

 

Nó cúi đầu, giọng rất nhỏ:

 

"Con để dành tiền mua ạ."

 

"Để dành tiền?"

 

Ta không hiểu:

 

"Con lấy đâu ra bạc?"

 

Nó không nói lời nào nữa.

 

Nhìn bộ dạng đó của nó, lòng ta đại khái đã đoán ra được vài phần.

 

"Xuân Hạnh."

 

Ta gọi Xuân Hạnh lại.

 

"Đi hỏi Chu ma ma xem, tiền tiêu vặt hằng tháng của Yến ca nhi là bao nhiêu."

 

Xuân Hạnh đi rồi nhanh chóng trở về, sắc mặt không tốt lắm:

 

"Tiểu thư, tiền tiêu hằng tháng của Đại công tử là mỗi tháng hai lượng bạc. Thế nhưng... trước kia bị Trương ma ma cắt xén không ít, thực tế đến tay không tới một lượng."

 

Ta hít sâu một hơi.

 

Không tới một lượng bạc, ở kinh thành rộng lớn này, ngay cả một món điểm tâm ra hồn cũng chẳng mua nổi.

 

Vậy mà nó lại để dành tiền mua cho ta một cây trâm.

 

"Yến ca nhi."

 

Ta ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào nó.

 

"Cây trâm này tốn bao nhiêu bạc?"

 

Nó do dự một chút:

 

"Hai lượng ạ."

 

"Con để dành bao lâu?"

 

"... Ba tháng ạ."

 

Ba tháng.

 

Tiền tiêu hằng tháng của nó chưa tới một lượng bạc, để dành suốt ba tháng trời, chỉ để mua cho ta một cây trâm.

 

Hốc mắt ta đột nhiên nóng lên.

 

"Tại sao lại mua trâm cho ta?"

 

Ta hỏi.

 

Nó cúi đầu, giọng nói lí nhí:

 

"Hôm đó thấy mẫu thân chải đầu, chỉ có một cây trâm gỗ. Phu nhân nhà người ta đều có rất nhiều trâm, mẫu thân chỉ có một cây..."

 

Nó nói đoạn, giọng càng ngày càng nhỏ, giống như sợ ta chê bai:

 

"Con biết cái này không đẹp."

 

Nó nhỏ giọng nói:

 

"Đợi sau này con có tiền rồi, sẽ mua cái tốt hơn cho mẫu thân."

 

Ta cầm cây trâm kia, tay hơi run.

 

Tiết Chiêu Ninh ta, vốn là nữ nhi nhà tướng, từ nhỏ tới lớn thứ tốt gì mà chưa từng thấy qua?

 

Nhà mẹ đẻ là hào phú vùng Dương Châu, hồi môn chỉ riêng vàng bạc trang sức đã xếp đầy ba rương lớn.

 

Một cây trâm bạc thì đáng là gì?

 

Ta tùy tay cũng có thể mua được một trăm cây.

 

Thế nhưng đây lại chính là món quà quý giá nhất mà ta từng nhận được.

 

"Yến ca nhi."

 

Ta lên tiếng, giọng hơi khàn.

 

Nó ngẩng đầu, căng thẳng nhìn ta:

 

"Mẫu thân không thích sao ạ?"

 

"Thích."

 

Ta kéo nó lại, ôm một cái.

 

"Rất thích."

 

Nó cứng đờ trong lòng ta, giống như lần đầu tiên được ôm vậy.

 

Nhưng lần này nó không đỏ mặt, mà là từ từ thả lỏng ra, cơ thể nhỏ bé tựa vào lòng ta, khẽ thở dài một tiếng.

 

Tiếng thở dài đó khiến lòng ta chua xót.

 

Dường như nó đã chờ đợi cái ôm này từ lâu lắm rồi.

 

Ta buông nó ra, cắm cây trâm lên đầu.

 

"Đẹp không?"

 

Nó ra sức gật đầu, cười rồi.

 

Lại là nụ cười có lúm đồng tiền ấy.

 

Ta đứng dậy, hắng giọng một cái, nói với Xuân Hạnh:

 

"Đi gọi Trương ma ma tới đây."

 

Xuân Hạnh thấy sắc mặt ta không đúng, vội vàng đi ngay.

 

Trương ma ma nhanh chóng tới, bà ta là ma ma quản sự trước kia của Thẩm Nghiễn Thanh.

 

Thấy ta, trên mặt bà ta treo đầy nụ cười nịnh nọt:

 

"Phu nhân tìm lão nô có việc gì ạ?"

 

Ta không nói nhảm với bà ta, trực tiếp hỏi:

 

"Tiền tiêu hằng tháng của Yến ca nhi, bà đã cắt xén bao nhiêu?"

 

Sắc mặt Trương ma ma biến đổi:

 

"Phu nhân, lời này nói từ đâu ra ạ? Lão nô nào dám cắt xén tiền tiêu của Đại công tử..."

 

"Không dám?"

 

Ta cười lạnh một tiếng.

 

"Mỗi tháng Yến ca nhi có hai lượng bạc tiền tiêu, tới tay bà chỉ còn lại không tới một lượng. Bà tưởng ta không tra ra được sao?"

 

Trương ma ma quỳ sụp xuống:

 

"Phu nhân minh giám! Lão nô thực sự không có cắt xén, là... là do Đại công tử tự mình chi tiêu quá lớn..."

 

"Chi tiêu lớn?"

 

Ta đi tới trước mặt bà ta, từ trên cao nhìn xuống.

 

"Nó mới năm tuổi, có thể chi tiêu cái gì lớn? Ăn là cháo trắng dưa muối, mặc là quần áo cũ sờn rách tay áo, sách cũng mua không nổi, phải đi lượm lặt ở sạp sách cũ.

 

Bạc của nó tiêu đi đâu rồi? Chắc là tiêu vào túi của bà rồi chứ gì?"

 

Sắc mặt Trương ma ma trắng bệch, môi run rẩy không nói nên lời.

 

"Người đâu."

 

Giọng ta không lớn, nhưng mỗi chữ đều sắc như dao.

 

"Lôi Trương ma ma ra ngoài, đánh hai mươi bản tử, rồi bán đi. Sau này kẻ nào còn dám cắt xén đồ của Yến ca nhi, ta bất kể kẻ đó là ai, đều đánh đuổi ra ngoài hết."

 

Đám người hầu sợ hãi không dám thở mạnh, lập tức có người lôi Trương ma ma đi.

 

Trong viện yên tĩnh trở lại.

 

Thẩm Nghiễn Thanh đứng bên cạnh, cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì.

 

Ta đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt nó.

 

"Yến ca nhi, sau này ai bắt nạt con, con cứ việc nói với ta. Nhớ kỹ chưa?"

 

Nó ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.

 

"Mẫu thân."

 

Nó nhỏ giọng hỏi:

 

"Tại sao người lại đối tốt với con như vậy?"

 

Ta ngẩn ra một chút.

 

Tại sao lại đối tốt với nó?

 

Câu hỏi này ta đã tự hỏi mình rất nhiều lần.

 

Đáng lẽ ta phải đối xử tệ với nó mới đúng chứ.

 

Thế nhưng...

 

"Bởi vì con là hài tử của Thẩm gia ta."

 

Ta nói, giọng điệu dịu dàng hơn so với tưởng tượng của mình.

 

"Hài tử của Thẩm gia, không thể để người khác bắt nạt."

 

Nó nhìn ta, đôi môi run run, cuối cùng không nhịn được nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.

 

Nó khóc rất nhỏ, bả vai run bần bật, giống như sợ khóc lớn tiếng sẽ khiến ta phiền lòng.

 

Ta thở dài một tiếng, kéo nó lại, để nó tựa vào vai mình.

 

"Khóc đi."

 

Ta nói.

 

"Khóc nốt lần này thôi, sau này không được khóc nữa."

 

Nó tựa trên vai ta, khóc nức nở.

 

Đứa trẻ năm tuổi, gầy như một con mèo nhỏ, lúc khóc cũng không gây ra tiếng động lớn gì.

 

Thế nhưng tiếng nức nở kìm nén ấy khiến lòng ta như bị ai bóp nghẹt.

 

Xuân Hạnh đứng bên cạnh lén lau nước mắt.

 

Ta lườm nàng ấy một cái:

 

"Ngươi khóc cái gì?"

 

"Nô tỳ không khóc ạ."

 

Xuân Hạnh sụt sịt mũi.

 

"Gió lớn quá, bị bụi bay vào mắt thôi."

 

Ta lười so đo với nàng ấy, vỗ vỗ lưng Thẩm Nghiễn Thanh.

 

"Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, khóc nữa hàng xóm láng giềng lại tưởng ta đánh con đấy."

 

Nó nín khóc mỉm cười, ngẳng đầu khỏi vai ta, trên mặt vẫn còn vương nước mắt nhưng đã cười rồi.

 

"Mẫu thân."

 

Nó nói.

 

"Con sẽ học kiếm thật tốt, học bài thật tốt. Đợi con lớn lên rồi sẽ bảo vệ mẫu thân."

 

Lòng ta ấm áp, nhưng miệng lại nói:

 

"Ta đường đường là nữ nhi nhà tướng, còn cần con bảo vệ sao? Con cứ tự nuôi mình béo lên rồi hãy nói tiếp."

 

Nó thẹn thùng cười.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo