Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con biết mà, mẫu thân."
"Con thực sự biết sao?"
Ta nâng khuôn mặt nó lên.
"Ta nói cho con biết, ta đối tốt với con không phải vì nể mặt ai, cũng không phải làm màu cho ai xem. Ta chỉ là... chỉ là..."
Ta nói được một nửa thì đột nhiên bị nghẽn lại.
Ta chỉ là cái gì?
Ta chỉ là mềm lòng sao?
Ta chỉ là nhìn không nổi bộ dạng đáng thương của nó sao?
Ta chỉ là...
"Chỉ là cái gì ạ?"
Nó ngửa mặt nhìn ta, đôi mắt sáng rực.
Ta bị nó nhìn đến mức không còn cách nào khác, đành phải nói thật:
"Chỉ là coi con như nhi tử ruột thịt của mình rồi. Được chưa?"
Nó ngẩn ra một lúc, rồi cười.
Cười đến mức đôi mắt cong vút, lúm đồng tiền sâu hoắm, đẹp cực kỳ.
"Con cũng vậy."
Nó nói.
"Cũng coi người như mẹ ruột của mình rồi."
Mũi ta cay cay, vội vàng quay mặt đi chỗ khác:
"Được rồi được rồi, đừng có sến súa nữa. Đầu gối còn đau không?"
"Hết đau rồi ạ."
"Nói dối."
Ta rắc bột thuốc lên vết thương, nó xuýt xoa một tiếng nhưng không rụt chân lại.
Băng bó vết thương xong, ta đứng dậy, phủi bụi trên váy.
"Yến ca nhi, con về phòng nghỉ ngơi đi. Ta ra ngoài một lát."
Nó cảnh giác nhìn ta:
"Mẫu thân định đi đâu ạ?"
"Mua chút đồ."
"Có phải người định tới nhà Lễ bộ thị lang không?"
Lòng ta giật thót, đứa trẻ này sao mà thông minh thế không biết?
"Không phải."
Ta mặt không đổi sắc nói:
"Ta đi mua phấn son."
"Mẫu thân trước giờ chưa từng dùng phấn son."
"... Ta đi mua vải vóc làm quần áo."
"Tháng trước vừa mới làm ba bộ xong."
"Ta đi..."
"Mẫu thân."
Thẩm Nghiễn Thanh kéo tay áo ta lại.
"Người đừng đi mà. Con không muốn người vì con mà cãi nhau với người ta."
Ta nhìn vào mắt nó, im lặng một hồi lâu:
"Được, không đi."
Ta nói.
"Nhưng con phải hứa với ta, sau này còn có ai bắt nạt con, đừng có tự mình gánh chịu. Về nói cho ta biết, ta sẽ xử lý."
Nó gật đầu:
"Con hứa với người."
Ta xoa xoa đầu nó:
"Ngoan."
Đêm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được.
Không phải vì ta không đi tìm nhà Lễ bộ thị lang tính sổ.
Chuyện đó ta có thừa cách để giải quyết, không cần phải đích thân tới cửa cãi nhau.
Ta không ngủ được là vì câu nói kia của Thẩm Nghiễn Thanh.
"Coi người như mẹ ruột của mình rồi."
Cái đứa nhỏ này, sao mà biết nói chuyện thế không biết?
Ta xoay người, vùi mặt vào gối.
Thôi, không nghĩ nữa.
Dù sao ta cũng đã nhận rồi.
Cái gì mà kế mẫu ác độc, cái gì mà dưỡng phế nó, đều là lời nói nhảm hết.
Ta chính là coi nó như nhi tử ruột rồi, thì đã làm sao nào?
Sáng sớm hôm sau, ta bảo Xuân Hạnh đi nghe ngóng tình hình nhà Lễ bộ thị lang một chút.
Sau đó viết một phong thư cho Thẩm Hoài An.
Trong thư không nhắc tới chuyện Thẩm Nghiễn Thanh bị đánh, chỉ "thuận tiện" nhắc tới một câu, nói công tử nhà Lễ bộ thị lang ở ngoài phố bắt nạt người khác.
Lại còn "vô ý" nhắc tới một vài thóp của Lễ bộ thị lang trong triều đình gần đây.
Những thứ này đều là tin tức ta nghe được từ phía nhà mẹ đẻ.
Thẩm Hoài An ở biên quan, nhưng ngài ấy ở kinh thành không phải là không có nhân mạch.
Phong thư này gửi đi chưa đầy mười ngày, Lễ bộ thị lang đã bị người ta dâng sớ hặc tội trên triều đình.
Còn về phần vị công tử nhà hắn, nghe đâu bị cha hắn nhốt trong phủ cấm túc ba tháng trời.
Ta không cần đích thân ra tay, nhưng sự việc vẫn được giải quyết đẹp đẽ.
Xuân Hạnh giơ ngón tay cái lên nói:
"Tiểu thư, chiêu này của người cao thật đấy."
Ta bưng chén trà, thản nhiên nói:
"Ta có làm gì đâu, chỉ là viết một phong gia thư cho Hầu gia thôi mà."
Xuân Hạnh hì hì cười:
"Đúng đúng đúng, gia thư, thuần túy là gia thư."
Thẩm Nghiễn Thanh không biết đầu đuôi câu chuyện này, nhưng nó phát hiện ra từ sau hôm đó, ngoài phố không còn ai tìm nó gây phiền phức nữa.
Chắc nó tưởng những người đó đột nhiên lương tâm trỗi dậy.
Cũng tốt, có những chuyện không cần phải để cho nó biết.
Ta chỉ cần nó bình bình an an, vui vui vẻ vẻ mà trưởng thành là được rồi.
8
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Thẩm Nghiễn Thanh mười lăm tuổi rồi.
Mười năm thời gian, nó từ một cậu nhóc rụt rè gầy nhom đã trưởng thành một thiếu niên hiên ngang.
Nó giống cha nó, khung xương to, dáng người cao, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật.
Thế nhưng nó lại không giống cha nó.
Cha nó lạnh lùng cứng nhắc, nó thì ôn nhu như ngọc.
Đôi mắt luôn chứa chan nụ cười, lúc nói chuyện thư thái ung dung, khiến người ta cảm thấy như gió xuân lướt qua mặt.
Thứ duy nhất không đổi chính là cách xưng hô của nó dành cho ta.
Vẫn gọi là mẫu thân.
Nhưng so với tiếng "mẫu thân" rụt rè hồi nhỏ, tiếng "mẫu thân" bây giờ mang theo sự thân thiết và ỷ lại.
Giống như giữa mẫu tử thực sự vậy.
Còn ta cũng sớm đã quen với việc được nó gọi là mẫu thân.
Thậm chí đôi khi nó gọi "mẫu thân", ta còn thẫn thờ một chút, cảm thấy đây chính là hài tử do mình sinh ra.
Tất nhiên, suy nghĩ này không thể để cho Đam nhi biết được.
Đam nhi là nhi tử của ta và Thẩm Hoài An, năm nay bảy tuổi, đúng là cái tuổi chó ghét mèo chê.
Nó hoàn toàn không giống ca ca nó chút nào.
Thẩm Nghiễn Thanh hồi nhỏ ngoan đến mức khiến người ta đau lòng, còn Đam nhi thì nghịch ngợm đến mức khiến người ta đau đầu.
Lên nóc nhà lật ngói, xuống sông mò cá, cái trò nghịch ngợm gì nó cũng làm, một ngày không gây họa là cả người khó chịu.
Thế nhưng nó có một điểm tốt.
Nó đặc biệt thích ca ca nó.
Từ lúc mới biết nói đã gọi ca ca ca ca, cứ lẽo đẽo chạy theo sau mông ca ca nó.
Thẩm Nghiễn Thanh đọc sách, nó liền ở bên cạnh quấy phá.
Thẩm Nghiễn Thanh luyện kiếm, nó liền ở bên cạnh múa may loạn xạ.
Thẩm Nghiễn Thanh đi ra ngoài, nó nhất quyết phải đi theo.
Thẩm Nghiễn Thanh đối với đứa em trai này cũng rất có kiên nhẫn, chưa bao giờ chê nó phiền, bất kể Đam nhi quậy phá thế nào, nó cũng đều cười híp mắt.
Có một lần Đam nhi xé rách sách của nó, ta tức giận định đánh nó, Thẩm Nghiễn Thanh đã ngăn lại.
"Mẫu thân, sách rách rồi có thể mua lại, đệ đệ còn nhỏ, người đừng đánh nó."
Đam nhi trốn sau lưng ca ca, thò đầu ra làm mặt quỷ với ta.
Ta tức đến mức không chịu nổi, nhưng Thẩm Nghiễn Thanh bảo vệ nó, ta cũng chẳng còn cách nào.