Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Được rồi, ta biết rồi, Tiêu Kỳ Cảnh, cái tên bạch liên hoa này lại bắt đầu rồi!
Nhưng ít nhất cũng phải nói cho ta biết, ta lại làm cái quái gì khiến tên bạch liên hoa Tiêu Kỳ Cảnh này không hài lòng hả!
Giây lát, trong tiếng mắng mỏ liên hồi của Thái hậu, ta đã biết.
"Mặt Họa Thư đúng là có hơi tròn, nhưng tròn tròn mới đáng yêu, sao ngươi có thể nói quá, nói mặt nó giống cái mâm! Còn nữa, tuy Họa Thư trước đây cũng hay lăn lộn trong bùn đất, nhưng, ngươi không cho nó tắm gội là có ý gì?"
Ta: "......"
Mẫu hậu, gia nương của con ơi, người bây giờ muốn mắng con, thì đừng có vòng vo chửi con mặt to ở bẩn nữa, đả kích kép thế này nhi thần chịu không nổi!
Nhưng mà——
Mặc dù, từ hôm kia, ta đã không cho hắn đi tắm, nhưng hai đứa ta bây giờ hoán đổi thân thể, nếu ta để hắn đi tắm, chẳng phải thân thể của ta sẽ bị hắn nhìn thấy hết sao?!
Ta hung hăng lườm Tiêu Kỳ Cảnh.
Tiêu Kỳ Cảnh bây giờ cậy có Thái hậu chống lưng, nhìn lại ta với ý đồ xấu, đuôi mày hơi nhướng lên.
Mi mắt ta giật một cái, đó là hành động trước khi hắn chuẩn bị gây chuyện.
Ta nhớ lại, lần trước hắn nhướng đuôi mày với ta, là vào hơn năm tháng trước.
5.
Khi đó, nắng vàng rực rỡ, cảnh xuân tươi đẹp.
Ta thúc ngựa vung roi chuẩn bị ra khỏi thành đi săn, kết quả, giữa đường lại lòi ra một Tiêu Kỳ Cảnh, nói là cũng muốn đi săn.
Mấy năm nay, hắn vì là Trữ quân, bài vở nhiều đến mức có thể đè ch//ếc người, còn cha nương ta đối với ta chỉ có một yêu cầu: không, được, đánh, người.
Thêm vào đó Thái hậu lại nuông chiều ta, mặc ta luyện võ không đọc sách.
Vì vậy, trình độ võ học của Tiêu Kỳ Cảnh trước giờ không bằng ta.
Mỗi lần cùng hắn ra ngoài đi săn, hắn đều là kẻ kéo chân ta, lần nào đi săn với hắn, ta không phải đang cứu hắn thì cũng là đang trên đường đi cứu hắn.
Khi Tiên đế còn tại thế, rất thích đi săn, mỗi năm săn thu đều mang theo hai đứa ta.
Năm chúng ta mười bốn tuổi, cũng là lần cuối cùng Tiên đế còn tại thế, ngài ấy dẫn chúng ta cùng đến bãi săn hoàng gia ở Quân Sơn để săn thu.
Không biết tên hạ nhân nào quản lý bãi săn không tốt, lại để Quân Sơn xuất hiện ba con sói đói, Tiêu Kỳ Cảnh còn xui xẻo tột độ đụng phải ba con sói đó.
Lúc ta thúc ngựa đuổi theo một con nai, vừa hay cũng đuổi đến bên cạnh hắn, nếu không phải ta bắn tên đủ nhanh, lại phi thân xuống ngựa đẩy hắn ra, thì hắn lúc đó đã bị ba con sói kia ăn thịt rồi.
Nhưng cũng chẳng khá hơn là mấy, sau khi ta bắn hạ một con sói và cùng hắn lăn một vòng, chúng ta đã bị hai con sói còn lại bao vây.
Lúc đó ở trong rừng, hắn thế mà lại lạc mất thị vệ, còn ta, xưa nay không thích mang thị vệ, đúng là gọi trời trời không thấu.
Hai đứa ta cùng hai con sói vật lộn sinh tử nửa canh giờ, cuối cùng mới được Hoàng thúc của hắn là Ly Vương Tiêu Việt Ly, người cũng đang dẫn thị vệ đuổi theo con nai, cứu giúp.
Hại ta và hắn cùng nợ Ly Vương một ân tình trời ban, phải tặng Ly Vương rất nhiều quà.
Ồ, còn bị Thái hậu bây giờ, là Hoàng hậu lúc đó, chạy đến mắng cho một trận, đó là lần duy nhất Thái hậu mắng cả ta.
Xét thấy cái thể chất xui xẻo tột độ của Tiêu Kỳ Cảnh, ngày hôm đó của hơn năm tháng trước, ta cười khẩy: "Không cùng đường!"
Tên này không chịu nổi cái điệu cười khẩy của ta, liền bám theo ta suốt đường ra khỏi thành.
Sau đó, khi ta đang đuổi theo một con thỏ trắng mập mạp, hắn cố ý đứng ở phía đối diện không xa, học theo cái cách ta làm hắn ghê tởm trước đây, để làm ta ghê tởm: "Thỏ thỏ đáng yêu như vậy, sao lại nỡ đuổi thỏ thỏ chứ?"
Ta: "......"
Ta ngẩng đầu gầm lên: "Tiêu Kỳ Cảnh, có bệnh thì mau đi tìm Ngự y!"
Hắn lại không chịu nổi việc ta gầm lên với hắn, đuôi mày hơi nhướng lên. Ra tay trước để chiếm lợi thế, khi ta chuẩn bị bắn con thỏ trắng lần nữa, hắn cũng bắn một mũi tên tới. Kết quả, hắn nhắm còn không chuẩn, một mũi tên bắn trúng mông ngựa của ta!
Ta: "!"
Tỷ muội ơi, các ngươi thử tưởng tượng xem, dáng vẻ ta bị một con ngựa điên cõng chạy như bay kích thích đến mức nào.
Đương nhiên, cuối cùng hắn cũng đã phải trả một cái giá đắt.
Khi ta sắp bị con ngựa điên đó hất văng xuống đất, hắn cuối cùng cũng nhận ra hậu quả nghiêm trọng của cái tay phế của mình, liền phi thân một cái, đỡ lấy ta lúc ta ngã xuống, làm đệm thịt cho ta.
Hắn bị ta đè đến què chân hai tháng, sau gáy còn thu hoạch được một cục u còn to hơn cả cái bướu cổ.
Ồ, còn bị Thái hậu mắng thêm một trận nữa.
Lần đó hai đứa ta cũng cùng nhau nằm liệt giường ba ngày.
Ta còn xui xẻo hơn, vì hắn ngã là để cứu ta, ta bị bắt phải ở trong cung chăm sóc hắn hai tháng.
Bây giờ, ta nhìn hắn lại nhướng đuôi mày, chuông báo động trong lòng vang lên dữ dội, không màng Thái hậu vẫn đang nổi giận, ta bước lên ôm lấy eo hắn, thuận tiện ngầm véo hắn một cái.
Lại trước khi hắn kịp la lên, ta đã bịt miệng hắn lại, nói với Thái hậu: "Mẫu hậu, lần này nhi thần thật sự là vì nàng ấy, nàng bị thương hàn chưa khỏi, nhi thần sợ bệnh của nàng trở nặng."
Biểu cảm trên mặt Thái hậu cuối cùng cũng dịu đi một chút, ta véo eo Tiêu Kỳ Cảnh, thấp giọng uy hiếp hắn: "Còn dám mách lẻo nữa, có tin lát nữa ta lại lấy kiếm chọc vào mông rồng của ngươi không."
Tiêu Kỳ Cảnh: "......Ta biết ngay lần trước ngươi cố ý mà."
Tiêu Kỳ Cảnh méo xệch mặt, thấp giọng đáp lại ta: "Trẫm muốn tắm, nếu không thì đừng hòng ai sống yên ổn."
Ta: "......"
Ta nghiến răng nghiến lợi: "Thành giao."
Thái hậu vừa đi, chúng ta cho hạ nhân lui ra, bắt đầu thảo luận về việc tắm rửa.
Ta nói như đinh đóng cột: "Không được, ngươi không thể tự mình đi tắm, thế thì thiệt thòi ta quá!"
Sắc mặt hắn xanh như tàu lá chuối: "Hôm qua ngươi tự tắm, thân thể của trẫm đã bị ngươi nhìn hết một lượt rồi!"
Hắn: "Dựa vào đâu mà trẫm không thể tự tắm, còn ngươi tối qua ngâm mình nửa canh giờ!"
Ta: "......"
Ta nhớ lại cảnh tượng tối qua, không nhịn được, nói: "Ai bảo ngươi có tám múi cơ bụng, làm ta không nhịn được sờ mộ ttí!"
Hắn: "!"
Hắn tức không kiềm nổi: "Ngươi còn dám khinh nhờn cơ thể của trẫm!"
Toang rồi, lỡ mồm.
Ta vội vàng chữa cháy: "Kỳ lưng, là kỳ lưng, hiểu không? Nếu không phải ngươi mắc bệnh ưa sạch sẽ, ta có cần phải đối đãi nghiêm túc với cơ thể của ngươi như vậy không?"
Hắn: "......"
Chúng ta thảo luận một khắc, hắn, người mắc bệnh ưa sạch sẽ, dưới sự uy hiếp của ta là sẽ dùng thân thể hắn đi lăn lộn trong vũng bùn, đã phải khuất phục, đồng ý để ta tự mình tắm cho cơ thể mình.
Hắn còn phải bịt mắt.
6.
Nửa canh giờ sau, hắn bị ta dắt vào suối nước nóng.
Hắn ngược lại đã quen có người hầu hạ, vừa đến nơi liền dang thẳng hai tay, mặc cho ta phục vụ.
Ta nhìn cái động tác quen thuộc này của hắn, chỉ muốn đấm hắn hai phát, nhưng chỉ đành thầm nhủ trong lòng: Ta đây là đang tự hầu hạ chính mình.
Khó khăn lắm mới quẳng hắn xuống nước được, hắn vì bị bịt mắt, không có cảm giác an toàn, liền thuận tay tóm ta một cái, kéo cả ta cùng vào suối nước nóng.
Ta: "......"
Ta đang định nổi đóa, thì hắn nói: "Trẫm nghĩ rồi, ngươi tắm chung luôn bây giờ đi, nếu không, tối ngươi lại tự tắm, thân thể của trẫm lại bị ngươi nhìn thêm một lần nữa."
Ta: "......"
Ta gầm lên: "Ngươi tưởng ngươi đẹp lắm à, ta thèm vào mà nhìn!"
Hắn lý lẽ hùng hồn: "Vẻ đẹp của trẫm, ngươi nhìn bao nhiêu năm nay, ngươi không biết sao?"
Ta: "......"