TA VÀ BỆ HẠ OAN GIA CỦA MÌNH - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta vậy mà không còn lời nào để phản bác, tuy hắn rất đáng đòn, lại thường xuyên gây phiền phức cho ta, nhưng câu nói này của hắn không hề có chút sai sót nào.


Tên này đúng là sở hữu một gương mặt mê hoặc lòng người, môi hồng răng trắng, phong hoa tuyệt đại, đôi mắt đào hoa long lanh gợn sóng. Nói một câu "đẹp như ngọc như hoa” cũng không quá lời, làm cho giới nhan sắc của Đại Lương bị đè bẹp đến mức thảm khốc.


Không ai có thể sánh bằng.


Nhất là lúc hắn giả vờ yếu đuối tựa vào cột tỏ vẻ u sầu, ngoại trừ ta, bất kỳ cô nương nào ở Đại Lương cũng đều sẽ bị hắn mê hoặc.


Ta nuốt nước bọt, nhưng lúc này đấy không phải là trọng điểm.


Bởi vì hắn lại nói: "Trẫm lại nghĩ rồi, thân thể của ngươi thì ngươi tự tắm, thân thể của trẫm trẫm cũng phải tự tắm."


Ta: "!"


Ta nghĩ đến cái cảnh tượng đó, mẹ nó chứ, thế này chắc chắn không qua nổi “kiểm duyệt”.


Nhưng tên Tiêu Kỳ Cảnh này nào có quan tâm, hắn vươn tay ra liền giật y phục của ta, bây giờ đang là lúc nắng gắt cuối thu hoành hành, ta mặc thực sự không nhiều. Mà hắn bây giờ còn đang dùng thân thể của ta, cái lực tay đó...


Tuyệt cú mèo.


Trong nháy mắt, y phục của ta bị hắn xé thành hai mảnh.


Mà hắn xé xong y phục của ta, liền trở tay ấn ta lên vách đá của suối nước nóng, tay mò lên eo ta.


Ta: "?"


Ta nghi hoặc, hắn bịt mắt sao mà vẫn chuẩn xác như vậy?


Đang lúc ta nghi hoặc, hắn trượt chân một cái, ngã nhào thẳng vào người ta, tay trực tiếp tóm trúng ngực ta, lại còn vì hắn có lẽ có sở thích biến thái nào đó, mà bóp hai cái.


Ta rùng mình một cơn.


Ngay sau đó, thân thể ta cứng đờ, rõ ràng cảm nhận được thứ gì đó khó miêu tả đã có phản ứng.


Ta: "!"


Ta không dám cử động, hắn cũng cảm nhận được, liền cứng đờ theo. Ta nhìn hắn... không phải, là nhìn khuôn mặt của chính mình, cả người tuyệt vọng.


Nhưng hắn cứng đờ một lát, lại kiên quyết đòi tự mình tắm. Tay lại mò lên eo ta, hơi thở phả bên tai ta, tim ta hẫng mất hai nhịp.


Cứ thế này, hình như là đang làm khó bên biên tập rồi!


Mà quá đáng hơn là, hắn vậy mà còn dùng một tay vắt lên vai ta, thổi một hơi đầy mờ ám vào tai ta, giọng nói ma mị: "Ngươi đang sợ cái gì? Lại không phải là chưa từng thấy..."


Ta: "!"


Sao có thể so sánh được chứ? Lần trước, cả hai đứa ta đều say đến bất tỉnh nhân sự, còn bây giờ ta đang tỉnh táo đến mức có thể đ//ánh ch//ếc chín con trâu.


Nhưng có lẽ bị lời nói này của hắn làm cho lệch hướng, trong đầu ta bỗng nhiên lóe lên một đống hình ảnh bậy bạ, mặt lập tức đỏ bừng như mây hồng, tim cũng đập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng trở nên nặng nề.


Đang lúc ta cảm thấy hô hấp không thông, hắn đột nhiên đổi chủ đề với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, nói: "Khoan đã, ngươi thật hạ lưu, ngươi vậy mà lại tự 'cứng' với chính mình..."


Ta: "!"


Ta vội bịt miệng hắn lại!


Quả nhiên, tên này sao có thể ma mị được, hắn ma mị là để xem ta xấu mặt!


Ta dùng tốc độ sét đ//ánh không kịp bưng tai đẩy hắn ra, nhảy lên bờ.


Tiêu Kỳ Cảnh hét lên sau lưng ta: "Ngươi không tự tắm cho mình nữa à? Không sợ bị trẫm nhìn thấy hết à? Không vì Hoàng thúc Ly Vương của ta mà giữ thân như ngọc nữa à?"


Ta: "......"


Mặc kệ đi, lần trước cũng đã trần như nhộng chung giường chung gối rồi, coi như cho hắn hưởng hời thêm lần nữa.


Ta vơ lấy y phục trên bờ mặc vào rồi bỏ chạy, quá mức căng thẳng, cộng thêm chút tâm tư nhỏ đáng xấu hổ không muốn ai biết kia, đến nỗi không nhận ra có gì không đúng, ngoại trừ việc hô hấp dường như càng thêm khó khăn.


Cho đến khi...


7.


"Tiêu Kỳ Cảnh, ngươi đang mặc cái thứ quái quỷ gì vậy?!"


"Còn ra thể thống gì nữa, một Bệ hạ mà lại... mà lại..."


"Bệ hạ mặc đồ nữ cũng đẹp quá đi."


Ta: "......"


Vì quá căng thẳng, ta quên mất,l Tiêu Kỳ Cảnh đã xé rách y phục của ta, trong lúc hoảng loạn ta đã mặc nhầm y phục của hắn. Hắn bây giờ đang dùng thân thể của ta, y phục đương nhiên cũng là của ta, ta thuận lý thành chương cho rằng đó là của mình.


Từ suối nước nóng về Ngự thư phòng, phải đi qua Quang Minh Điện, rồi xuyên qua cung Trường Cực, cuối cùng là đi ngang qua Ngự Hoa Viên.


Hèn chi trên đường ta đi qua, ánh mắt của thị vệ và cung nữ nhìn ta đều rất khó nói, hóa ra là ta đang mặc nữ trang chạy lông nhông.


Chỉ là bọn họ không dám nói mà thôi.


Tuy bọn họ không dám nói, nhưng Thái hậu và Thái phi dám nói nha, không chỉ dám nói mà còn dám mắng. Mà hôm nay, Thái hậu còn mời nữ quyến của các gia tộc lớn vào Ngự Hoa Viên du ngoạn.


Ta: "......"


Ta phen này chắc là nổi danh rồi. Không, là Tiêu Kỳ Cảnh sắp nổi danh rồi.


Ta ngẩng đầu nhìn qua, Thái hậu sắp tức đến ngất rồi, biểu cảm trên mặt Thái phi cũng rất đặc sắc. Nhưng đặc sắc nhất phải là biểu cảm trên mặt Lý Hy Vi, hôm nay nàng ta vậy mà cũng được Thái hậu mời vào cung. 


Ôi trời, ta chỉ có thể nói xin lỗi Tiêu Kỳ Cảnh thôi, đã làm hắn mất hết cả mặt mũi lẫn thể diện trước mặt cô nương hắn thầm thương.


Nhưng để lát nữa hắn có thể tha thứ cho ta, ta thấy cần phải giúp hắn gỡ gạc lại chút thể diện trước mặt Lý Hy Vi.


Ta bước lên đi đến trước mặt Lý Hy Vi, vừa định mở miệng, thì ngửi thấy mùi phấn hoa chi tử nồng nặc. Ta bị dị ứng tâm lý với mùi này, còn tại sao lại dị ứng tâm lý, đó lại là một câu chuyện tai họa khác.


Quá trình tự tìm ch//ếc như nào thì không kể chi tiết nữa, kết quả là ta và Tiêu Kỳ Cảnh cả hai đều bị ong đốt cho sưng vù như đầu heo. Bởi vì lúc ta hái hoa, nhìn thấy trên cây có tổ ong, tay ngứa ngáy muốn xử lý luôn cả ổ.


Dẫn đến hậu quả là bao nhiêu năm sau đó, hễ thấy hoa này là ta đi đường vòng, Thái hậu thậm chí vì ta mà cho nhổ bỏ hết tất cả hoa chi tử vốn được trồng trong cung.


Cứ ngửi thấy mùi hương hoa này là ta lại ngứa họng, ngứa mũi, bây giờ lại thêm bệnh cảm mạo mấy hôm trước chưa khỏi hẳn, vốn định nói mấy câu dễ nghe với Lý Hy Vi, kết quả, còn chưa kịp mở miệng đã hắt xì liên tục, một cái, hai cái, ba cái...


Điều này không quan trọng, quan trọng là ta bây giờ còn đang mặc bộ nữ trang không vừa với thân hình, vốn đã rất chật.


Sau mấy cái hắt xì trời giáng, ta nghe thấy một tiếng "Xoẹt", âm thanh của vải vóc bị xé rách.


Đai lưng đứt rồi, vị trí mông rồng cũng có hơi mát mát, và cả khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của Lý Hy Vi cũng méo xệch đi.


Ta: "......"


Ta: "......Toang rồi."


Hai canh giờ sau, Ngự Thư Phòng.


Ta nhìn đầy bàn tấu chương mà các văn thần vội vàng dâng lên để khuyên răn Tiêu Kỳ Cảnh chú ý hình tượng và mắng Tiêu Kỳ Cảnh hoang đường, rồi nói với Tiêu Kỳ Cảnh: "Bệ hạ, chúng ta đã thử rất nhiều cách rồi, vẫn không đổi lại được, hay là chúng ta tìm quốc sư nghĩ cách đổi lại đi."


Đúng vậy, ba ngày nay, để có thể đổi lại, hai chúng ta trong lúc hãm hại lẫn nhau cũng đã nghĩ đủ mọi cách.


Bởi vì lúc đó chúng ta bị hoán đổi linh hồn vào một ngày mưa lớn, nhưng ba ngày nay ngoài trận mưa đó ra thì không hề mưa, vì vậy, hai đứa ta đã ấn đầu đối phương vào chậu nước. Vô dụng!

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo