Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim ta bỗng nhiên lại đập hẫng một nhịp,
Hắn tự hỏi tự trả lời: "Chắc chắn là vậy, ngươi là người nhỏ mọn nhất, không bao giờ chịu để người khác nói mình không tốt.”
Ta: "......Ngươi mới nhỏ mọn, cả nhà ngươi đều nhỏ mọn!"
Hắn: "Lại đây lại đây, bây giờ ta nói lại hai câu cuối cho ngươi nghe, lúc đó ta còn nói với Lý Hy Vi..."
Hắn còn chưa nói hết câu, bên ngoài đài Trích Tinh đột nhiên vang lên tiếng động lạ, tiếp đó là tiếng đ//ánh nhau, rồi sau đó, không biết ai đã hét lên một tiếng "Ly Vương mưu phản rồi"
Sau đó, cả đài Trích Tinh chìm trong hỗn loạn.
Tiếng đao kiếm, tiếng hò hét ch//ém gi//ết, tiếng la hét thất thanh, liên tục vang lên.
Ta đứng dậy, thì thấy đài Trích Tinh đã bị bao vây ba lớp trong ba lớp ngoài.
Đài Trích Tinh ở phía Đông hoàng cung, có thể bao vây đài Trích Tinh nhanh như vậy, xem ra là đi vào từ cửa Đông.
Y chĩa kiếm về phía Tiêu Kỳ Cảnh: "Chất tử à, hoàng vị này ngươi ngồi cũng gần ba năm rồi, cũng nên đến lượt ta rồi!”
Tiêu Kỳ Cảnh tức điên lên, hắn gh//ét nhất là bị người khác ngắt lời.
Mưu phản cũng không được.
Vì thế, hắn bực bội gầm lên với Tiêu Việt Ly: "Hoàng thúc, mẹ nó chứ, ngài mưu phản có thể đợi trẫm nói xong lời âu yếm với Hoàng hậu không! Trẫm bây giờ mà không nói xong, lát nữa trẫm ch//ếc thì sao!"
Tiêu Việt Ly: "......"
Tiêu Việt Ly cười khẩy: "Có tình cảm gì đâu mà nói, ngươi có biết vì sao binh lính của bản vương có thể nhanh chóng tiến vào đài Trích Tinh mà không gặp chút trở ngại nào không? Chính là Hoàng hậu của ngươi đã đưa lệnh bài cửa Đông của ngươi cho bản vương. Lúc Hoàng hậu của ngươi đưa lệnh bài cho bản vương, còn nói với bản vương là, ngươi 'không được'.”
Ta: "?"
Ta: "!"
Ta: "......"
Ta xong đời rồi.
Tiêu Kỳ Cảnh quay đầu liếc ta một cái, nhếch mép, nói với Tiêu Việt Ly: "Hoàng thúc, có khả năng nào, tấm lệnh bài cửa Đông đó là trẫm đưa cho ngài không?"
Tiêu Việt Ly: "......"
Tiêu Việt Ly bỗng trợn trừng mắt: "......Dụ ta vào bẫy?"
Giây lát, có lẽ là nhớ ra Cấm vệ quân trong hoàng cung không thể nào địch nổi đội quân Bắc Cảnh Thiết Kỵ mà y trấn thủ ở biên cương Ly Bắc, y lại cười: "Vậy thì phải xem ai mới là người chui vào bẫy, chất tử, đám gối thêu hoa trong cung của ngươi, một binh lính của bản vương có thể đ//ánh mười tên.”
Thế nhưng, y vừa dứt lời, một mũi tên dài đã lao nhanh, mạnh, chuẩn xác găm thẳng vào tim y.
Nương ta đứng sau lưng hắn, tay cầm cung nỏ, sau lưng bà, là đội quân Nam Cương Khinh Kỵ đã cùng bà và cha ta chinh chiến nhiều năm
Nương ta đến rồi, đài Trích Tinh càng hỗn loạn hơn.
Ta vội tóm lấy Tiêu Kỳ Cảnh, nhanh chóng chạy theo đường khác, đừng để hắn bị thương long thể, đến lúc đó ta lại phải chăm sóc hắn.
Tiêu Kỳ Cảnh vừa bị ta kéo chạy, vừa tra hỏi: "Ngươi nói với Tiêu Việt Ly là trẫm 'không được'?"
"Ta không có!"
Hắn: "Ngươi có phải vẫn còn tình cảm với Tiêu Việt Ly không?"
Ta: "......"
Tình cảm cái quái gì, ta mà có tình cảm với kẻ năm đó muốn gi//ếc cả ta, thì đầu ó//c ta úng nước à!
Phải, không sai.
Năm đó ở Quân Sơn, ba con sói kia chính là do Tiêu Việt Ly thả vào.
Khi đó, sức khỏe Tiên đế đã ngày một sa sút, Tiêu Việt Ly muốn có được hoàng vị, trở ngại duy nhất chính là Tiêu Kỳ Cảnh.
Chỉ cần trừ khử được Tiêu Kỳ Cảnh, hoàng vị chắc chắn sẽ thuộc về Tiêu Việt Ly.
Nhưng muốn trừ khử Tiêu Kỳ Cảnh ở Thượng Kinh mà không ai hay biết thì không dễ dàng, thế nhưng để Tiêu Kỳ Cảnh ch//ếc trong bụng sói thì dễ hơn nhiều.
Chỉ là y có lẽ không ngờ, ta lại đuổi theo con nai đến bên cạnh Tiêu Kỳ Cảnh, cứu Tiêu Kỳ Cảnh, còn kéo dài thời gian đến khi Thái hậu chạy đến, y chỉ đành giả vờ cứu hai đứa ta.
Nếu không, y sẽ không yên thân
Mấy năm nay ta lấy cớ "trả ơn cứu mạng" của y để giả vờ thân thiết, chính là muốn lấy được bằng chứng y muốn mưu phản.
Nhưng sau lần thất bại đó, y đã vô cùng cẩn trọng, sau khi Tiên đế qua đời, y tự xin đến Ly Bắc để tránh họa.
Nuôi dưỡng lính riêng, giấu giếm không báo.
Cho nên, mấy tháng trước, ta muốn đến Ly Bắc, là muốn trừ khử y ở Ly Bắc mà không ai hay biết.
Chỉ là không đi được, bị Tiêu Kỳ Cảnh chặn đường.
Tiêu Kỳ Cảnh cũng sớm đã muốn trừ khử Tiêu Việt Ly, vì vậy, dứt khoát nhân danh Tết Trùng Dương, triệu Tiêu Việt Ly về, đ//ánh một trận.
Tiêu Việt Ly cũng muốn đ//ánh Tiêu Kỳ Cảnh một đòn bất ngờ, nên khi về đã mang theo binh mã của Ly Bắc, để tiện làm một trận với Tiêu Kỳ Cảnh.
Con nhóc Tứ Hỉ kia lúc ta và Tiêu Kỳ Cảnh hoán đổi linh hồn, đã kể cho Tiêu Kỳ Cảnh biết chuyện ta muốn đến Ly Bắc trừ khử Tiêu Việt Ly, hai đứa ta vì muốn giảm bớt tổn thất do Tiêu Việt Ly mưu phản gây ra, nên Tiêu Kỳ Cảnh đã dứt khoát bảo ta đưa lệnh bài cửa Đông cho Tiêu Việt Ly.
Nhưng Tiêu Việt Ly, cái tên khốn kiếp này, ta đã cho y cơ hội ch//ếc trước rồi, y trước khi ch//ếc còn muốn hại ta một vố.
12.
Cũng chỉ vì y hại ta một vố, mà Tiêu Kỳ Cảnh đã ba ngày không thèm để ý đến ta.
Ta ngồi một mình trước cửa cung Trường Cực mắng Tiêu Kỳ Cảnh, Phúc công công đi ngang qua, lại quay trở lại.
Ngăn ta lang bạt giang hồ, bây giờ còn không thèm để ý đến ta, ta phải hưu hắn!
Phúc công công cẩn thận nhìn ta nói: "Hoàng hậu nương nương, ban đầu Bệ hạ ngăn cản người đến Ly Bắc, là vì ngài ấy không muốn người xảy ra chuyện.”
Ta phỉ: "Lúc đó hắn có biết ta đến Ly Bắc là để trừ khử Ly Vương đâu.”
Phúc công công nhìn ta bằng ánh mắt "bó tay": "Bệ hạ đúng là không biết người đến Ly Bắc để trừ khử Ly Vương, ngài ấy thậm chí còn nghi ngờ người đi bỏ trốn cùng Ly Vương.”
Ta: "?"