TA VÀ BỆ HẠ OAN GIA CỦA MÌNH - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lát sau, cả Ngự Hoa Viên đều vang lên tiếng la hét thảm thiết của Tứ Hỉ.


Lúc Tứ Hỉ đang la hét thảm thiết, Tiêu Kỳ Cảnh không biết từ xó xỉnh nào cũng lượn lờ đi ra, liếc ta một cái: "Hoàng hậu đây là vì không được tiếp xúc thân mật với Hoàng thúc của ta, nên mới trút giận lên hạ nhân à?”


Ta: "......" 


Ta lười dây dưa với hắn.


Xách Tứ Hỉ lên định đi.


Tiêu Kỳ Cảnh chặn trước mặt ta: "Hoàng thúc của ta không thích kiểu người như ngươi, hắn không phải là người mà ngươi có thể chinh phục được.”


Ta nhất thời hiếu thắng: "......Không thể nào, vừa nãy lúc hắn đi, còn đưa mắt nhìn ta đắm đuối.”


Sự thật chứng minh, Tiêu Kỳ Cảnh đã sai, Tiêu Việt Ly chính là thích kiểu người như ta, kể từ sau lần chúng ta tình cờ gặp nhau ở Ngự Hoa Viên, y liền thỉnh thoảng gửi thư sang trêu chọc ta.


Còn mang về cho ta rất nhiều quà từ Ly Bắc.


Tứ Hỉ nhìn ta mân mê món quà Tiêu Việt Ly gửi tới, vậy mà lại dám lải nhải bên tai ta về tam tòng tứ đức.


Ta phản bác nó: "Tam tòng tứ đức ở chỗ ta chính là, ta gả cho Tiêu Kỳ Cảnh, Tiêu Kỳ Cảnh ở nhà phải theo thê, ra ngoài cũng phải theo thê.”


Tứ Hỉ: "......" 


Tứ Hỉ chép chép miệng: "Người cứ cậy Bệ hạ thích Người, nên mới tha hồ giày vò ngài ấy, đúng không?”


Phỉ, người Tiêu Kỳ Cảnh thích đâu phải là ta, hắn thích Lý Hy Vi!


Vẫn còn nhớ, năm chúng ta mười ba tuổi đi gây sự, cả hai đều bị ong đốt sưng vù như đầu heo, hắn còn bị thương nặng hơn ta.


Kết quả thì sao, hắn ở trong sân phủ Thái tử cùng Lý Hy Vi nói xấu ta.


Hắn quay lưng về phía ta, Lý Hy Vi vừa bôi thuốc cho hắn vừa nói: "Điện hạ, Tạ Họa Thư thật quá đáng, vậy mà lại làm ngài bị thương thành ra thế này.”


Tiêu Kỳ Cảnh đáp: "Đúng vậy, ngươi không biết đâu, nàng ta còn có lúc quá đáng hơn, lần trước nàng ta còn vẽ con rùa lên mặt cô. Lần trước nữa nàng ta đ//ánh nhau, còn hại cô bị thương cùng nàng ta.”


Lý Hy Vi: "......" 


Lý Hy Vi: "Điện hạ sau này đừng chơi cùng nàng ta nữa, nàng ta cứ như sao chổi vậy.”


Tiêu Kỳ Cảnh im lặng một lúc, nắm lấy tay Lý Hy Vi nói: "Ngươi nói đúng, nàng ta chính là một sao chổi, không dịu dàng lễ phép như ngươi.”


Ta: "......" 


Thế là, ta tiện tay vứt thuốc trong tay đi, cửa cũng không thèm bước vào.


Nếu không phải nể tình mấy ngày đó Thái hậu làm cho ta rất nhiều món ngon, thì sau khi hắn khỏi bệnh gọi ta, ta cũng không thèm để ý đến hắn.


Ta bây giờ nghĩ lại, vẫn còn tức.


Thế là, vì tức quá, ba ngày sau ta ra khỏi hoàng cung, đến phủ Ly Vương.


Tiêu Việt Ly đang uống rượu cùng đám bạn cũ của y.


Y trước đây vốn có quan hệ rộng, ở Thượng Kinh toàn là bạn bè trăng hoa, trên triều cũng có mấy đại thần là bạn chí cốt của y.


Thấy ta đến, y không hề ngạc nhiên, cũng phải, có gì đáng ngạc nhiên đâu, trước đây ta cũng thường xuyên ghé thăm vương phủ của y, sau khi y cứu ta một mạng.


Tiêu Việt Ly nói: "Lần trước ngươi nói muốn đến Ly Bắc tìm ta, ta còn vui mừng rất lâu, kết quả ngươi lại thất hứa.”


Ta cười ngượng ngùng, không phải ta không muốn đi, mà là ta bị Tiêu Kỳ Cảnh làm lỡ dở.


Ta nói: "Thành thân rồi, lúc đó không đi được, bây giờ không phải là ta đã đến rồi sao?" 


Y cười cười rót cho ta một tách trà.


Đã nói là y đối xử với ta tốt hơn Tiêu Kỳ Cảnh, y biết ta không uống được rượu, Tiêu Kỳ Cảnh tiễn ta còn cố tình kéo ta đi uống rượu.


Tốt rồi, bữa rượu đó đã biến hai đứa oan gia bọn ta thành một đôi, ai cũng đừng mong sống yên ổn.


Ai cũng đừng hòng có được bạch nguyệt quang trong lòng mình.


Kể từ đó, ta cách ba bữa nửa bữa lại lén Tiêu Kỳ Cảnh đi tìm Tiêu Việt Ly uống trà, còn coi vương phủ của y như nhà mình, Tiêu Việt Ly đối với ta vẫn như xưa, không chút phòng bị, cũng không xa cách.


Chơi vui rồi, ta thuận tiện đưa luôn tấm lệnh bài cửa Đông hoàng cung trong tay mình cho y, bảo y nếu có việc gấp tìm ta, thì cứ dùng lệnh bài của ta mà vào cung.


Tấm lệnh bài đó là Tiêu Kỳ Cảnh đưa cho ta từ trước, thấy lệnh bài như thấy hắn, không ai dám ngăn cản, hỏi cũng không dám hỏi.


Tiêu Việt Ly cầm lấy lệnh bài, mắt sáng lên, vô cùng kích động nói với ta một câu: "Họa Thư, có phải ngươi vẫn còn thích ta không?" 


Ta: "......" 


Ta đưa mắt nhìn hắn đắm đuối, cuối cùng không nói gì.


Ta sợ trả lời rõ ràng quá, Tiêu Kỳ Cảnh quay đầu lại hãm hại ta.


Thoáng cái đã đến Tết Trùng Dương.


Vào ngày Tết Trùng Dương, ta nhíu mày ngồi xổm ở phủ Tướng Quân phủ mắng nương, là mắng nương thật: "Nương ta có thể đáng tin cậy một lần không? Chẳng lẽ tiệc rượu hoàng gia Tết Trùng Dương mà nươngcũng đến muộn à?”


Tứ Hỉ ở bên cạnh lườm ta một cái: "Từ biên cương chạy về cũng mất hơn hai tháng, vả lại phu nhân cũng không rảnh rỗi như người, phu nhân muốn từ biên cương về, thì cũng phải bàn giao xong xuôi mọi việc ở đó, rồi tướng quân lại níu kéo một hồi..." 


Ta chen vào: "Thế thì lại bị mấy cảnh thiếu nhi không nên xem làm lỡ mất một tháng nữa.”


Tứ Hỉ: "......" 


Tứ Hỉ không thể nói chuyện tiếp với ta được nữa.


Hoàng hôn buông xuống, nương ta vẫn chưa về phủ Tướng Quân, ta xem giờ, đoán chừng không đợi được nương nữa, mới vào cung tham gia yến tiệc.


Yến tiệc hôm nay vô cùng long trọng, còn long trọng hơn cả yến tiệc thành thân của ta và Tiêu Kỳ Cảnh, văn thần võ tướng tề tựu đông đủ, chật ních cả đài Trích Tinh.


Ta ngồi bên cạnh Tiêu Kỳ Cảnh.


Tứ Hỉ bán đứng ta, đã kể cho Tiêu Kỳ Cảnh biết chuyện dạo này ta hay lén lút chạy đến phủ Ly Vương.


Tiêu Kỳ Cảnh nhích mông sang bên cạnh, bất mãn nói: "Hoàng hậu, cách xa trẫm ra một chút, trên người ngươi có mùi hương liệu của người khác.”


Ta: "......" 


Phì, mỗi lần ta từ phủ Ly Vương về, đều tắm rửa rất kỹ càng.


Ta cố ý nhích lại gần hắn hơn: "Nếu hun ch//ếc được ngươi, cũng coi như công đức viên mãn.”


Hắn: "......Ngươi thật là hết thuốc chữa.”


Ta cười khẩy, lại nhớ đến chuyện cũ: "Ta hết thuốc chữa, vậy ngươi phế hậu đi, đi tìm Lý Hy Vi của ngươi ấy, nàng ta dịu dàng lễ phép, lại hiểu chuyện. Lúc mặt ngươi bị ong đốt sưng như đầu heo, nàng ta còn tự tay bôi thuốc cho ngươi. Không giống ta, là một sao chổi!" 


Tiêu Kỳ Cảnh: "......" 


Tiêu Kỳ Cảnh nhíu mày, đột nhiên vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Khoan đã... sao ngươi lại biết ta nói xấu ngươi sau lưng như vậy?" 


Ta: "......" 


Quả nhiên, đến tận bây giờ vẫn nghĩ như vậy, ngay cả nói dối phủ nhận trước mặt ta cũng không thèm.


Ta coi miếng thịt kho tàu trên bàn như hắn, nhét vào miệng, nhai ngấu nghiến.


Một lúc sau, hắn càng kinh ngạc hơn: "Ngươi không phải là đang ghen với Lý Hy Vi đấy chứ?”


Ai ghen chứ?


Ai thèm ghen chứ?


Ta rõ ràng là đang ăn thịt kho tàu.


Ta tiếp tục không thèm để ý đến hắn, hắn lại bắt đầu phân tích: "Hèn chi từ sau lần đó, ngươi không còn thích cùng ta gây họa nữa. Nói gì mà không muốn làm lỡ dở bài vở của ta, rõ ràng là ghen tuông giận dỗi.”


Ta: "......" 


Được rồi, ta thừa nhận là ta ghen, năm đó, vì cái tổ ong đó là ta nhất quyết đòi xử lý.


Đó mới là lý do hắn bị thương nặng hơn ta.


Ta cũng từ lúc đó mà động lòng với hắn, rõ ràng môi hắn đã sưng vù như cái lạp xưởng, Thái hậu đến hỏi, hắn còn nói không rõ lời mà vẫn giúp ta gánh hết trách nhiệm, nói là hắn xui ta làm.


Thế nhưng, thế nhưng, hắn lại quay đầu đi mắng ta cùng người khác ngay sau khi ta vừa động lòng!


Bóp ch//ếc mối tình đầu của ta ngay từ trong trứng nước.


Tiêu Kỳ Cảnh thấy ta mãi không thèm để ý, đột nhiên xoay mặt ta lại, nghiêm túc nhìn ta, nói: "Có phải ngươi chưa nghe hết hai câu sau của ta đã bỏ chạy rồi không?" 


Còn có hai câu sau nữa sao? 

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo