Ta và Nhiếp Chính Vương - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7. 

Năm ta mười tuổi, vì đọc sách quá nhiều nên đôi mắt xảy ra vấn đề, nhìn thấy mọi thứ chỉ mơ hồ, khi đi đường còn vấp vào cục đã, bị ngã.

Tĩnh Côn bế ta lên: “Về sau không cần đọc sách chăm chỉ quá như vậy, đôi mắt hỏng rồi, thần chỉ có thể phế người thôi!”

Lúc này, đầu ta đã vùi vào ngực hắn, đôi tay thì ôm lấy eo hắn.

Chậc, hạnh phúc muốn thổi bong bóng.

Nhiếp Chính Vương văn võ song toàn cảm thấy Đế Vương cũng nên phải văn võ song toàn, cho nên hắn bắt đầu dạy ta cưỡi ngựa.

Hắn còn đang giảng giải cho ta cách cưỡi ngựa, ta đã một roi quất xuống, con ngựa bị đau tức khắc nổi điên chạy đi.

Ở phía trước ta vui vẻ rong ruổi, ở phía sau Tĩnh Côn liều mạng đuổi theo.

Cuối cùng, hắn bắt được ta, lại phát hiện bị lạc đường ở trên cánh đồng hoang vu.

Đang là giữa mùa hè, lại gần trưa, mặt trời nóng rát nướng chín hai người chúng ta, chỉ cần thêm chút gia vị là ăn được rồi.

“Chúng ta có thể bị chết khát ở nơi này không?” Ta liếm liếm đôi môi khô khốc, nói với Tĩnh Côn: “Ái khanh, nếu ngươi khát không chịu được, Trẫm sẽ đi tiểu cho ngươi uống!”

Tĩnh Côn ghê tởm mà cảm ơn: “Vậy… thần cũng có thể đi tiểu cho bệ hạ uống.”

“Cảm ơn, trẫm không khát.”

8. 

Năm ta mười ba tuổi, ta nhìn trúng một tiểu cung nữ môi hồng răng trắng, quyết định lập nàng làm Quý phi.

Tĩnh Côn đỡ trán: “Bệ hạ, người là nữ nhân, nàng cũng là nữ nhân, hai người không thể làm vợ chồng.”

Ta vô cùng hoang mang: “Nữ với nữ vì sao không thể làm vợ chồng?”

Tĩnh Côn trầm ngâm một lát, mịt mờ nói: “Bởi vì hai người không thể làm những chuyện xấu hổ được.”

“Ta tiếp tục hỏi: “Việc gì là việc xấu hổ?”

Tĩnh Côn hơi hơi mỉm cười, ghé vào bên tai ta thấp giọng nói: “Chờ đến khi bệ hạ thành hôn sẽ hiểu.”

Ta nói: “Vậy đến đây đi lão già, gả cho ta!”

Tĩnh Côn trốn cực kỳ nhanh!

9.

Năm ta mười bốn tuổi, dưới sự phụ tá của Tĩnh Côn, đã làm được vài việc ích quốc lợi dân, lập nên uy tín, được thần dân tin phục, đế vị càng thêm củng cố.

Ta đã đến tuổi niên hoa, thiếu nữ mới lớn

Tĩnh Côn hai mươi hai tuổi, quân tử nhẹ nhàng.

Không còn vẻ thiếu niên ngây ngô nữa, mà trở nên thành thục trầm ổn, trong triều đình có thể đỉnh thiên lập địa.

Hắn vẫn chưa thành hôn, làm bạn cùng ta sớm chiều, thân mật khăng khít.

Chỉ là, không có phong hoa tuyết nguyệt, không có nói chuyện yêu đương, cả ngày nghiên cứu triều đình đại sự, thảo luận quốc gia thiên hạ.

Có rất nhiều thứ, ta luôn tưởng muốn nói chuyện khác với hắn, ví dụ như, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu linh tinh gì đó. 

Mỗi khi ta có ý đồ hướng đến những chủ đề này, Tĩnh Côn đều uy hiếp muốn phế bỏ ta. 

Có một ngày, ta từ Tàng Thư Các lấy ra một quyển xuân cung đồ đã ố vàng.

Đang xem chưa đủ ghiền, sách đã bị Tĩnh Côn đoạt lấy, xé thành hai nửa, sau đó dùng ngọn nến châm lửa, ném ra ngoài cửa sổ.

Ta hướng về hắn kêu lên: “Làm càn! Trẫm muốn giết ngươi!”

Ta chưa bao giờ nổi giận với hắn. Lần này chắc là vì xem xuân cung đồ khiến cho ngọn lửa ham muốn thiêu đốt 

Tĩnh Côn bình tĩnh nói: “Loại đồ vật này bệ hạ không nên xem. Bệ hạ không đỏ mặt thần cũng đỏ mặt thay bệ hạ.”

Ta bình tĩnh lại, giả bộ ngây thơ: “Xin hỏi Nhiếp Chính Vương, xin hỏi thầy, ta không hiểu cuốn sách này vẽ cái gì? Người trong sách đang luyện công phu gì hay sao?”

Ánh mắt thanh thuần ham học hỏi nhấp nháy: “Ta cảm thấy loại võ công này, thật cổ xưa thật thần kỳ, thầy có thể dạy ta luyện được không?”

Chỉ cần ta không xấu hổ thì người khác sẽ xấu hổ.

Tĩnh Côn ậm ừ một lúc lâu, nhẹ giọng nói:

“Bệ hạ, đây không phải là thứ thần nên dạy ngài.”

“Ngươi là thầy của ta, ngươi không dạy ta thì ai dạy ta?”

“...Trượng phu tương lai của ngài.”

Vậy ngươi làm trượng phu của ta đi!

Những lời này, suýt nữa ta đã buột miệng thốt ra, nhưng lại vội nhịn lại.

Đối với Tĩnh Côn không thể cường đoạt, chỉ có thể thắng bằng trí, ta càng vội, hắn càng phản kháng, đến lúc đó phế ta đi thì thảm rồi.

Ta muốn chầm chậm quanh co, chầm chậm cùng hắn đọ sức.

10.

Năm ta mười lăm tuổi, đến tuổi tuyển hoàng phu.

Thế tử An Bình Vương ôn nhu tuấn lãng ta không hài lòng, Đích tôn của Hộ Quốc Công phong lưu phóng khoáng ta chướng mắt, Tân khoa trạng nguyên ôn dật tuyệt trần ta cũng không có hứng thú.

Tĩnh Côn rất buồn bực: “Bệ hạ thích kiểu như thế nào?”

Ta liếc mắt một cái, buồn rười rượi nói: “Trẫm, thích người giống như Nhiếp Chính Vương ấy.”

Thần sắc của hắn cứng đờ, khuôn mặt từ trước tới nay dù cho Thái Sơn có sập cũng không biến sắc, thế mà lại ửng đỏ: “Thần cáo lui trước.”

“Chạy đi đâu!” Ta hóa thân thành một con sói đói, đột nhiên nhào tới phía Tĩnh Côn, ôm lấy cổ hắn, giống như con sâu leo lên lưng hắn. 

Ta thổi khí bên tai hắn, cố ý trêu đùa: “Trẫm muốn làm chuyện xấu hổ cùng với ái khanh.”

Cổ họng Tĩnh Côn nghẹn lại, quay đầu mỉm cười với ta: “Thần không sợ xấu hổ, chỉ sợ làm bệ hạ xấu hổ chết.”

Ta cười to: “Vậy để xem ái khanh rốt cuộc có bản lĩnh khiến cho trẫm xấu hổ chết hay không!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo