Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi tay hắn ôm lấy vòng eo của ta, cúi đầu bình tĩnh nhìn ta, trong mắt phượng có ánh sáng mị hoặc, phản chiếu khuôn mặt đỏ như mây tía của ta.
Ta nuốt nước miếng, giữa trưa ăn mặn, miệng khô lưỡi khô.
Hắn cúi đầu dí sát vào ta, lông mi dày buông xuống, hơi thở ấm áp phả lên mặt ta, làm cho tim ta đập thật nhanh.
Cho đến khi môi của chúng ta sắp chạm vào nhau, trong mắt hắn hiện lên một tia giãy giụa, đột nhiên ngồi dậy, lui về phía sau hai bước, chỉnh lại ống tay áo, cười nhạt nói: “Nếu thật sự làm bệ hạ xấu hổ chết, thần chẳng phải phạm vào tội hành thích vua hay sao? Bệ hạ ngoan ngoãn xem tấu chương, thần cáo lui trước.”
Ta hoàn toàn thất vọng, thò tay ra kéo lấy vạt áo của hắn, nhất thiết nói: “Lão già, làm hoàng phu của ta được không?”
Giọng điệu của ta rất chân thành, còn mang theo chút khẩn cầu, cũng có chút kỳ vọng yếu ớt.
Sau một lúc lâu im lặng, Tĩnh Côn lạnh lùng trả lời: “Thần phụng theo di mệnh của tiên hoàng, dùng toàn bộ sức lực trong đời phụ tá bệ hạ đương triều, nhưng mà theo luật Đại Sở, hoàng phu không được tham gia chính sự, cho nên thần… thứ tội khó tòng mệnh.”
Hắn đẩy tay của ta ra, sải bước rời đi.
Ta ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của Tĩnh Côn, sống lưng của hắn thật thẳng, bước chân rời đi cũng quyết tuyệt dứt khoát.
Ta ôm đầu gối ngồi dưới đất, cứ như thế phát ngốc thật lâu. Hắn muốn quyền lực, làm hoàng phu lại không thể can thiệp triều chính, cho nên hắn không muốn cưới ta.
Hóa ra, địa vị của ta ở trong lòng Tĩnh Côn, cũng không quan trọng bằng những việc triều chính vụn vặt.
11.
Năm ta 16 tuổi, thích uống rượu, thường hay say sưa không tỉnh, chậm trễ triều chính.
Làm hoàng đế thật sự quá vất vả, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã phải rời khỏi giường, ăn mặc chỉnh tề, đi vào triều sớm, nghe những đại thần vô nghĩa hết bài này đến bài khác.
Có một lần ta thật sự không dậy được, Tĩnh Côn thế mà xông vào tẩm cung của ta, kéo màn giường của ta ra, lôi ta khỏi giấc mộng mơ màng trên giường.
Hắn quá vô lễ, quá thô bạo!
Nhưng ta rất thích!
Từ đó về sau, ta liền thường xuyên ngủ nướng, Tĩnh Côn lại thường xuyên mạnh mẽ đến lôi ta dậy.
Đây là cơ hội hiếm có chúng ta có tiếp xúc tứ chi.
Có một lần, hắn lại tới kéo ta, ta làm xấu, túm chặt lấy tay hắn, thân mình trầm xuống, ta dùng sức lôi kéo, hắn mất đi cân bằng, ngã vào ổ chăn của ta.
Ta cùng với hắn, gần trong gang tấc nhìn nhau.
Trong ánh mắt hắn hiện lên một tia giãy giụa, muốn tránh thoát khỏi ta, ta lại túm chặt lấy hắn.
“Xin thầy trả lời cho trẫm mấy câu hỏi, trẫm sẽ lên triều.”
“Mời bệ hạ cứ nói!”
“Thưa thầy, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, những lời này rốt cuộc có ý gì?”
“...”
“Thưa thầy, nam tử đều có nữ tử trong lòng mình, nữ tử cũng đều có nam tử trong lòng mình, phải không?”
“...”
“Thưa thầy, tình yêu nam nữ, là cảm thấy tội lỗi hay sao?”
…
Mỗi một câu hỏi này, Tĩnh Côn đều không trả lời được.
Cuối cùng, ta thả ra đại chiêu:
“Thầy, ngươi là nam tử, ta là nữ tử, như vậy ta… có thể yêu ngươi được không?”
“Không thể.” Lần này, Tĩnh Côn không nghĩ ngợi gì, không do dự tí nào mà đáp lại.
Trái tim ta đau đớn một chút, hỏi lại: “Vì sao không thể? Là ta không xứng hay sao?”
“Là thần không xứng.”
“Không xứng chỗ nào? Thầy vẫn là người quân tử mà ta ngưỡng mộ nhất.”
“Tuổi tác không xứng, thân phận không xứng, tính tình không xứng… Không có cái gì xứng đôi hết.”
Không có cái gì xứng đôi. Người đàn ông ta thích mười một năm lại chính miệng nói ta không xứng đôi với hắn tí nào.
Ta nói: “Chỉ cần ngươi tình ta nguyện, không có gì là xứng hay không xứng cả.”
Sắc mặt của hắn lạnh lại: “Bệ hạ lại ồn ào, thần cũng chỉ có thể phế đi ngài thôi!”
Hắn lại lấy cái này ra để uy hiếp ta.
Lần đầu tiên trong lòng ta cảm thấy không thoải mái.
“Được rồi, lúc nãy ta nói bừa.” Ta chỉ có thể tạm lui một bước, “Thầy, đừng nóng giận, trẫm chỉ đùa thôi.”
Hắn nhấc tay lên, nhìn xuống ta, “Giữa thần với bệ hạ có một số việc không nên nói chuyện nhiều, đề tài hôm nay sau này không nên nói nữa.”
Nói xong hắn tránh khỏi tay ta, phất tay áo bỏ đi, đi tới cửa lại bổ sung thêm một câu: “Bệ hạ còn quá nhỏ, thần là nghĩ cho xã tắc đại Sở.”
Ta tức giận đến nghiến răng, ta không chê ngươi già mà ngươi còn chê ta nhỏ?
Lúc sau, ta lại cùng hắn ở chung giống như lúc trước. Ta không bao giờ nhắc đến chuyện thích hắn nữa, hắn cũng như thể chưa từng biết đến tâm ý của ta.
Chỉ là, khi hai người ở chung, hắn kéo xa khoảng cách với ta, đừng nói ôm ta, tay cũng sẽ không trực tiếp chạm vào.
Ở trong mắt hắn, ta không là một đứa trẻ nữa, mà là một nữ nhân, một nữ nhân nguy hiểm, có khả năng đưa hắn vào tình kiếp.
Ta cũng dần dần nhận thức được, Tĩnh Côn này, làm thầy ôn nhu bao nhiêu, thì làm Nhiếp Chính Vương lạnh nhạt bấy nhiêu.
Rồi sau đó rất nhiều năm, sau khi đã xảy ra vài chuyện, ta mới hiểu được, hắn đâu chỉ có lạnh nhạt, mà là cay nghiệt.