Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12.
Năm nữ để 17 tuổi, hậu cung không có hoàng phu, triều thần bắt đầu sốt ruột, cầu xin Nhiếp Chính Vương nghĩ cách. Thần sắc của Nhiếp Chính Vương khó đoán, khoanh tay không nói gì.
Nửa tháng sau, Nhiếp Chính Vương nghênh thú Vương phi, ngày hôm đó lụa đỏ đầy trời, cả thành chúc mừng, quần thần đều tới, chỉ có Nữ Đế không tới.
Ba ngày sau, ngoài dự kiến của mọi người, Nữ Đế đột nhiên hạ chỉ, sách phong thế tử An Bình Vương là Hoằng Dư làm hoàng phu.
Đêm đại hôn, Nữ Đế bị say rượu phát điên, thiếu chút nữa thiêu hủy toàn bộ tẩm cung. Quan tư lễ không biết làm thế nào, đành phải mời Nhiếp Chính Vương cứu tràng. Mọi người đều biết chỉ có Nhiếp Chính Vương mới chấn chỉnh được vị Nữ Đế điêu ngoa này. Cuối cùng lại không thể mời được Nhiếp Chính Vương đến, bởi vì hắn ở trong phủ của mình cũng uống đến say mèm.
13.
Năm ta 18 tuổi, ăn vạ trên giường không muốn vào triều sớm. Hoàng phu Hoằng Dư quỳ gối ở bên long sàng (4), khuyên can hết lần này tới lần khác.
Ta bực bội che lỗ tai lại, lẩm bẩm tự hỏi: “Vì sao Nhiếp Chính Vương không tới gọi trẫm ra ngoài?”
Mới nhớ ra, đã lâu lắm rồi hắn không vào tẩm cung của ta nữa.
Ta cùng hắn thậm chí đã rất lâu rồi đều không ở cùng một chỗ.
Không biết từ khi nào, xa cách giống như người xa lạ.
14.
Năm ta mười chín tuổi, đã tới tuổi tự mình chấp chính.
Quân quốc chính sách quan trọng vẫn do Nhiếp Chính Vương nắm giữ, triều dã trên dưới đều là người của hắn, không ai dám nhắc đến việc để Hoàng Đế tự mình chấp chính, ta đành phải tự mình nói với Nhiếp Chính Vương.
“Thật ra, thế này, ngươi xem xem, kỳ thật… trẫm cũng đã mười tám tuổi rồi, có phải nên tự mình chấp chính không?”
Tĩnh Côn nhìn tấu chương, đôi mắt không nâng lên chút nào, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
“Năng lực trị quốc của bệ hạ còn kém một chút, cần rèn luyện thêm mấy năm nữa.”
Ta giận quá không nhịn nổi: “Không để trẫm tự mình chấp chính, trẫm rèn luyện cái con khỉ à?”
Tĩnh Côn hớp nhẹ một hớp trà, khẽ nâng lên mắt phượng, đạm mạc liếc nhìn ta một cái: “Bệ hạ có thần là được!”
Có ngươi sao? Có ngươi thêm một ngày, thêm một ngày trẫm làm con rối.
Trong lòng ta mắng, trên mặt lại đầy ý cười: “A, đúng rồi, có Nhiếp Chính Vương là đủ rồi.”
Ngươi không muốn ta làm hoàng phu, không muốn ta, bởi vì ngươi chỉ muốn quyền thế.
15.
Năm ta hai mươi tuổi, coi trọng một đào kép.
Ta đem hắn về cung, buổi tối đều nghe hắn hát xướng: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu…”
Tiếng ca lả lướt bị gió thổi qua tường cung, thổi vào Nhiếp Chính Vương phủ, thổi tới trong tai Nhiếp Chính Vương.
Hắn xách theo kiếm, đá văng cửa lớn tẩm điện của ta, một nhát kiếm thọc xuyên lồng ngực của đào kép.
Ta tức giận đến mức cả người run rẩy, nhào lên liều mạng với Tĩnh Côn, một tay hắn bóp cổ ta, nhàn nhạt nói: “Bệ hạ đi ngủ sớm một chút, nếu không muốn bị phế bỏ.”
Hắn buông ta ra, khinh thường mà liếc mắt ta một cái, bào phục màu đen rung lên, thong thả ung dung rời đi.
Ta ở lại, ngồi trong vũng máu của đào kép, ẩn nhẫn khóc thút thít.
16.
Năm ta 21 tuổi, quốc khố thiếu tiền, ta nghĩ mọi cách kiếm tiền, đã để ý đến phía khu mỏ.
Mỏ muối và quặng sắt là hai loại quặng có thể đem lại nhiều tiền nhất, những khu mỏ đó đều từ các trấn phiên vương kinh doanh, ngoại trừ phải nộp thuế mỗi năm cho triều đình, thất cả tiền thu được đều thuộc về sở hữu của bọn họ.
Trước mắt, các mỏ muối và quặng sắt thuộc Đại Sở, đặc biệt là quặng sắt lớn nhất ở huyện Tĩnh An là thuộc về đất phong của Nhiếp Chính Vương Tĩnh Côn.
VÌ thế, Tĩnh Côn nuôi hai mươi vạn binh mã khỏe mạnh. Tiếng là để bảo vệ triều đình, nhưng kỳ thật là để uy hiếp ta.
Ta tính toán, nếu có thể đem những quặng muối và quặng sắt này thu về triều đình, chỉ cần một năm là quốc khố sẽ tràn đầy, ta cũng không cần phải tăng thuế nữa.
Ta nói với Tĩnh Côn chuyện này.
Hắn quyết đoán từ chối, một tấc đất cũng không nhường nhịn.
Rốt cuộc mỗi phân mỗi tấc đều liên quan đến quyền lực.
Trên mặt ta cười cười: “Được rồi, coi như trẫm chưa nhắc đến.”
Bàn tay ta ở phía sau siết chặt thành nắm đấm.
17.
Năm ta 22 tuổi, Nhiếp Chính Vương mang binh xuất chinh đánh nước láng giềng.
Ta ở dưới cửa sổ viết chữ, hoàng phu Hoằng Dư ở một bên nói: “Ngôi vị Hoàng Đế cùng Nhiếp Chính Vương, bệ hạ cần phải vứt bỏ một bên, bệ hạ đã quyết tâm chưa?”
Ta gác bút xuống, nhàn nhạt nói: “Trẫm đã hạ quyết tâm từ rất lâu rồi.”
Ta phái người cấp báo với Tĩnh Côn, nói hoàng đế bệnh nặng, triệu Nhiếp Chính Vương hồi cung gấp.
Hai ngày sau, Tĩnh Côn vô cùng lo lắng vọt vào tẩm cung của ta.
Ta xuyên thấu qua bình phong, nhìn hắn.
Một trận gió thổi lên, thần sắc của hắn đột nhiên thay đổi, chắc là cảm giác được có gì không đúng.
___
(4) Long sàng: Giường của vua