Ta và Nhiếp Chính Vương - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3.

Hoằng Dư nhanh chóng phát hiện trong lòng nàng có người khác.

Không phải người khác, mà là biểu huynh của Hoằng Dư, Nhiếp Chính Vương Tĩnh Côn.

Hoằng Dư cũng không thấy kinh ngạc. Hoàng đế nhỏ tuổi cha mất, khi còn thơ ấu mẹ cũng mất, không có huynh đệ tỉ muội nào khác, nhiều năm như vậy bên người chỉ có Nhiếp Chính Vương làm bạn. Nhiếp Chính Vương lại là người phong hoa tuyệt đại như vậy, hoàng đế yêu hắn hẳn là chuyện quá bình thường.

Chỉ là Hoằng Dư cũng biết, Nhiếp Chính Vương lòng mang thiên hạ, không thể tình nguyện làm một hoàng phu không có tiếng tăm gì. Rõ ràng Hoàng Đế đã yêu sai người rồi.

Hoàng Đế cũng biết nàng yêu sai người, nàng nỗ lực muốn thoát khỏi bóng ma của Nhiếp Chính Vương. Hoằng Dư xuất hiện, cho nàng một lý do để thoát khỏi hắn.

Nàng giống như rất ỷ lại Hoằng Dư, đến đâu đi đâu cũng mang theo hắn. Nhiều năm như vậy, người luôn như hình với bóng ở bên cạnh nàng vẫn luôn là Nhiếp Chính Vương, lại ở trong một đêm này, biến thành Hoằng Dư.

Đây chỉ là trước mặt người khác. Phía sau, nàng vẫn vô cùng lạnh lùng với hắn, càng không có chuyện cùng chung chăn gối với hắn. 

Hoằng Dư yên lặng ở cạnh nàng, hắn tin tưởng rằng một ngày nào đó hắn sẽ phát hiện ra những điểm tốt ở hắn. 

Sau đó có một lần, Binh Bộ bị phát hiện ra có tham ô quân lương, liên lụy rất nhiều người, nếu thực sự xử lý sẽ khó giải quyết, hoàng đế nhất thời không biết nên phải làm gì, Nhiếp Chính Vương đưa ra ý kiến, nàng lại không đồng ý, hai người cãi nhau một trận thật lớn.

Hoằng Dư liền thử thăm dò nói ra ý tưởng của mình, không ngờ ánh mắt Hoàng Đế sáng lên, vui vẻ tiếp thu, kết quả xử lý rất ổn thỏa, khiến cho Nhiếp Chính Vương cũng không chê trách được điểm nào. 

Sau đó, Hoàng Đế cũng tăng hảo cảm đối với Hoằng Dư.

Nàng nói với hắn: “Ngươi đúng là thiên tài trị quốc, làm hoàng phu của trẫm đúng là phí hoài tài hoa của ngươi.”

Nàng cố ý để hắn xem tấu chương, đại sự quốc gia cũng thường hỏi ý kiến của hắn. Dần dần, ở chỗ hoàng đế, Hoằng Dư tựa như đã thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương, trở thành người mà nàng tin tưởng nhất, dựa dẫm nhất.

Nhưng Hoằng Dư lại mong muốn thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương ở trong lòng nàng. 

Thái độ của Hoàng Đế đối với hắn cũng dần dần tốt hơn nhiều, nàng nói nhiều hơn, cười cũng thoải mái hơn, những lúc tâm tình tốt sẽ cùng hắn trêu đùa.

Lúc này hắn mới phát hiện ra, thê tử của hắn đúng là một tiểu cô nương vừa không tốt lại vừa nghịch ngợm, luôn có bản lĩnh làm người dở khóc dở cười.

Mà nàng như vậy, hắn lại càng yêu.

Rốt cuộc có một đêm nàng hiến thân cho Hoằng Dư, Hoằng Dư có hơi khẩn trương mà khiến nàng bị đau, nàng lại không có giận mà dính sát vào ngực hắn, giống như một con cừu ngoan ngoãn.

Hoằng Dư không biết đã vui vẻ bao nhiêu, người hắn yêu rốt cuộc đã thuộc về hắn.

Nhưng mà nửa đêm, nàng lại ở trong mộng, thê lương mà gọi tên của người kia…

“Tĩnh Côn!”

Hoằng Dư cả đêm không ngủ. Hắn lúc này mới hiểu rằng, hắn ở trong lòng nàng cách vị trí kia vẫn là quá xa.

4. 

Sự xa cách của Hoàng đế cùng với Nhiếp Chính Vương khiến cho sự tranh chấp giữa các đảng phái trong triều đình ngày càng nghiêm trọng. 

Nhưng mà thế lực của Nhiếp Chính Vương quá lớn, trong triều chỉ cần có người phản đối hắn, nhẹ thì bị biếm chức, nặng thì mất đi tính mạng. 

Quyền lực trong tay Nhiếp Chính Vương càng ngày càng củng cố, hoàng đế bị hư cấu, thành con rối danh xứng với thực.

Càng khiến cho người ta lo lắng chính là, với thân phận hoàng thân của Nhiếp Chính Vương, nếu một ngày nào đó hắn phế truất hoàng đế, tự mình làm vua cũng sẽ không có trở ngại. 

Hoàng Đế vẫn luôn ẩn nhẫn, trước mặt vẫn luôn duy trì hòa khí với Nhiếp Chính Vương.

Cho đến một ngày, thái y chẩn đoán ra Hoàng Đế có thai. 

Nàng suy nghĩ một đêm, một buổi sáng nói với Hoằng Dư: “Trẫm muốn diệt trừ Nhiếp ChínH Vương, ngươi có muốn giúp trẫm không?”

Hoằng Dư vén tóc mai của nàng, ôn nhu nói: “Bệ hạ thật sự bỏ được sao?”

“Trẫm cùng hắn đã đi đến bước này, không có gì không bỏ được…” Mắt nàng sáng như đuốc, nàng vuốt ve bụng nhỏ, trầm tĩnh nói: “Trẫm phải tính toán cho đứa nhỏ này.”

“Được, thần nguyện trợ giúp bệ hạ một tay.” Hắn ôm nàng vào lòng.

5.

Lấy lý do Hoàng đế bị bệnh nặng, lừa Nhiếp Chính Vương đến tẩm cung vây hắn lại rồi giết hắn, là kế sách của Hoằng Dư.

Hắn biết đây là một bước cờ hiểm. Nhưng nếu không mạo hiểm như vậy, thê tử của hắn vĩnh viễn sống dưới bóng ma của nam nhân kia.

Hắn quyết không thể chịu đựng.

Hắn khuyên nàng rời khỏi kinh thành tạm lánh, hết thảy giao cho hắn làm, nhưng nàng không chịu, nàng nói nàng muốn tự mình kết thúc với Nhiếp Chính Vương.

Hoằng Dư không nói gì nữa, nàng muốn như thế nào đều chiều theo nàng, hắn chỉ cần dùng tính mệnh để đánh cược bảo vệ nàng.

Buổi tối ngày hôm trước thực hiện kế hoạch diệt Trụ, Hoằng Dư ôm nàng, hỏi nàng, bệ hạ, nàng đã từng yêu thần chưa?

Nàng thành thật trả lời: “Nếu thế gian này không có Tĩnh Côn, Tuyết Thành nhất định sẽ yêu Hoằng Dư.”

Vì thế, Hoằng Dư đã rõ ràng, hắn vĩnh viễn không thể thay thế được vị trí của Nhiếp Chính Vương ở trong lòng nàng.

Chỉ tại nàng với hắn quen biết nhau quá muộn.

Kiếp sau, hắn nhất định phải đoạt ở phía trước Nhiếp Chính Vương.

Nhất định!

 

(Hết)

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo