Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đọc đến đây rồi, buồn quá phải không?
Câu chuyện này có rất nhiều vấn đề. Trong bài tác giả đăng có khá nhiều bình luận trái chiều.
Ví dụ như: Vì sao một đứa trẻ 13 tuổi lại có thể làm Nhiếp Chính Vương? Kỳ lạ và vô lý phải không? Tầm tuổi ấy nhiều Hoàng Đế có ngôi vị vẫn bị người khác coi là con rối, buông rèm chấp chính.
Ví dụ như: Nếu như Nhiếp Chính Vương đã yêu quyền lực như thế, tại sao đến cuối cùng lại tự tử để Hoàng Đế được hoàn toàn có được quyền lực?
Có một comment mà mình khá thích: Nhiếp Chính Vương là một người thầy tốt của Nữ Đế, bài học cuối cùng là phải thiết huyết vô tình, phải bất cận nhân tình, phải giết chết tình cảm để dành trọn quyền lực. Nên khi nữ đế trưởng thành, quyết định ra tay với mình, cũng là lúc hắn dồng ý từ bỏ quyền lực.
Nhưng mình thì sao? Mình không chấp nhận nổi điều đó, trái tim mình khá đau đớn, vì người yêu nhau không đến được với nhau.
Vì thế, mình có viết thêm một ngoại truyện, về đời sau của Tĩnh Côn, khi người này không còn coi trong quyền lực nữa, mà chỉ cần mỹ nhân.
Hy vọng không bị ném đá!
Ngoại truyện - Tính Côn trọng sinh (by Animism & Me)
Không có nàng, quyền khuynh thiên hạ có gì thú vị đâu?
1.
Ta là Tĩnh Côn, Nhiếp Chính Vương của Đại Sở, chuyên chính quân quyền ta đều nắm giữ trong tay, để bảo hộ Hoàng Đế của ta luôn an vui khỏe mạnh, suốt đời vô lo.
Ta đã ở bên nàng từ năm nàng năm tuổi, một tay chăm sóc nàng lớn lên, dạy dỗ nàng những chữ đầu tiên những vần thơ đầu tiên, dạy nàng kiến thức, dạy nàng việc triều chính.
Nàng vừa giống tiểu muội của ta, vừa giống con gái ta, lại là quân vương của ta, nàng luôn là quân vương của ta, mặc dù không it lần ta dọa sẽ phế nàng.
Nhưng nếu phế nàng rồi, ta cũng không làm Nhiếp Chính Vương nữa. Không có nàng, Nhiếp Chính Vương thì có ý nghĩa gì đâu!
Nàng nói nàng yêu ta, muốn lập ta làm hoàng phu
Nhưng nếu làm hoàng phu, ta không thể nào cống hiến cho xã tắc, không thể làm một nam nhân đỉnh thiên lập địa. Vì thế ta đã giãy giụa hồi lâu, vẫn là từ chối nàng…
Nàng làm hoàng đế của nàng, ta làm Nhiếp Chính Vương của ta. Chúng ta coi như chưa từng đề cập đến chuyện đó, ta vẫn làm Nhiếp Chính Vương chăm lo việc triều chính cho nàng.
Khi nàng mười bảy tuổi, các đại thần sốt ruột cầu xin ta phải tìm cách đề nàng tuyển hoàng phu.
Thật sự không chậm trễ được nữa, nàng cũng lớn rồi, đã đến tuổi rồi, không chần chừ được.
Mà ta biết trong lòng nàng có ta, nhất định không chọn người.
Cho nên ta cần phải dập tắt tình cảm của nàng.
Khi đó, chắc nàng sẽ buộc phải quên đi tình cảm đối với ta thôi.
Thế là, ta thành thân..
Không phải nàng, nữ nhân nào cũng vậy thôi, chỉ không cần ảnh hưởng đến những người khác, cho nên ta chọn một nữ nhân không có tên tuổi trong tộc.
Đúng như dự tính của ta, ba ngày sau, nữ đế hạ chỉ Thế tử An Thành Vương vào làm hoàng phu.
Là điều ta mong muốn, nhưng tại sao trái tim ta lại nhức nhối như vậy? Ta không muốn đối mặt, vì thế nên không dự lễ thành hôn của nàng.
Đêm đó, ta lần đầu tiên uống rượu, lần đầu tiên uống đến nỗi say mèm.
2.
Lần cuối cùng gặp nàng, là khi nàng giả bệnh lừa ta chạy đến tẩm cung của nàng.
Ngựa xa ngàn dặm chạy về gặp nàng, lại đối mặt với một đám tinh binh nàng dùng để hành thích ta.
Đám binh lính nàng chuẩn bị đó, chỉ là trẻ nhỏ mà thôi, chỉ là nàng đã lớn rồi, nàng có thể chĩa mũi kiếm vào ngực ta, có thể bỏ được tình cảm của nàng đối với ta, ta đã hoàn thành nhiệm vụ, dạy dỗ nàng trở thành một đế vương vô tình, có thể quyền khuynh thiên hạ.
Chỉ là, ta không đành lòng nhìn nàng với Hoằng Dư ở một chỗ, ta không nhịn nổi sự ghen ghét của ta đối với hắn, kể từ ngày nàng thành thân, kể từ ngày hắn với nàng như hình với bóng.
Ta giết hắn. Nàng không thể quên ta được, nàng phải luôn luôn nhớ Tĩnh Côn ta. Sau khi giết hắn, ta thấy khuôn mặt nàng vẫn lạnh lùng, không có vẻ gì là đau khổ. Nàng có yêu hắn không?
Nàng đã trưởng thành rồi, nàng không cần ta bảo hộ trong vòng tay của mình nữa, nàng sẽ được thỏa sức vẫy vùng, làm điều nàng thích, làm đế vương của nàng.
Nếu nàng muốn ta chết, ta chết là được chứ gì!
Ta cầm kiếm tự đâm vào tim mình. Nàng lớn rồi, nghe nàng!
Tạm biệt Tuyết Thành, kiếp sau nếu nàng không làm hoàng đế, ta không làm Nhiếp Chính Vương, hãy gả cho ta… sẽ cùng nàng cử án tề mi, song túc song phi.
Ta chết trong vòng tay của nàng. Nàng đã khóc rất nhiều, hình như nàng nói nàng không muốn ta chết, nhưng đây chẳng phải là lựa chọn của nàng hay sao? Ta đã thành toàn cho nàng rồi đó! Vì sao nàng vẫn không vui? Vì sao nàng vẫn khóc nhiều như thế, thê lương như thế?