Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Năm thứ hai sau khi xuyên không vào thế giới ABO.
Tôi dần quen với thiết lập của thế giới này và tìm được một công việc làm tài xế. Mỗi ngày sau khi đưa ông chủ đến các địa điểm khác nhau, tôi đều ngồi trong xe lướt điện thoại, xem nhóm chat tài xế của các tổng tài than vãn.
【Tấm chắn vừa đóng lại là bọn họ ở phía sau làm mấy chuyện ghê tởm không ai hay biết!】
【Có biết là lần nào tôi cũng phải tăng ca đi rửa xe không hả!】
【Lũ động vật cấp thấp chỉ biết bị pheromone dắt mũi!】
Nhìn đám người trong nhóm phẫn nộ đòi hỏi quyền lợi "ABO làm việc như nhau, hưởng lương như nhau", thỉnh thoảng tôi cũng gửi vài cái icon "tán thành" để tỏ ra mình hòa nhập với cộng đồng.
Dù làm tài xế riêng cho Lục Thần Hiên, tôi không cảm nhận được quá nhiều sự khác biệt giữa các giới tính ABO. Bởi vì ông chủ của tôi quá tốt! Anh ta đi dự sự kiện hay tiệc tối đều luôn mang đồ ăn ngon về cho tôi. Gặp khó khăn hay nguy hiểm, ông chủ còn xông lên phía trước nhanh hơn cả tôi.
Hơn nữa, có lẽ vì anh ta là một Alpha cực phẩm (Enigma/Superior Alpha), nên dù là tài xế riêng, tôi chưa bao giờ thấy anh ta mất kiểm soát.
Đang mải xem điện thoại thì Lục Thần Hiên đi tới trước xe. Tiệc tối đã kết thúc, anh chuẩn bị về nhà. Trên tay anh cầm một chiếc hộp tinh xảo, giây phút anh mở cửa bước lên xe, tôi lập tức nín thở.
Gần đây, pheromone của Lục Thần Hiên càng ngày càng nồng đậm.
"Ông chủ, sao Lê Chu không đi cùng anh?" Tôi nhìn quanh quất tìm bóng dáng vệ sĩ của anh.
"Để cậu ta đi làm chút việc rồi."
Lục Thần Hiên nói rồi đưa chiếc hộp trong tay cho tôi, sau đó tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần. Một mùi hương ập đến, tôi chậm rãi thở ra, cố gắng không hít vào thứ mùi ấy. Nhưng đầu óc vẫn dần trở nên mơ màng, tôi gượng dậy mở chiếc hộp ra.
Không ngoài dự đoán, bên trong là món tráng miệng tôi yêu thích. Tôi là kẻ ham ăn, đặc biệt là đồ ngọt. Sau khi dự tiệc, Lục Thần Hiên luôn mang bánh ngọt về cho tôi, việc này gần như đã trở thành thói quen của anh.
Tôi từng khoe chuyện này trong nhóm tài xế. Bọn họ đều nói ông chủ của tôi có vấn đề, nhưng tôi lại nghĩ là do bọn họ đen đủi, không gặp được lãnh đạo tốt nên mới đâm ra ghen tị mà bôi nhọ anh.
Nhìn món tráng miệng trong tay, tôi lại chẳng thấy thèm. Khi đóng hộp lại, ánh mắt tôi không tự chủ được mà nhìn vào Lục Thần Hiên qua gương chiếu hậu. Ánh mắt lướt từ khuôn ngực vạm vỡ lên đến yết hầu hơi nhô ra, cuối cùng dừng lại trên đôi môi anh.
Tôi nuốt nước miếng một cái. Lục Thần Hiên đột ngột lên tiếng, tôi hốt hoảng thu lại ánh mắt trần trụi của mình.
"Không ăn sao?" Giọng anh trầm thấp, mang theo một áp lực thản nhiên.
"Vừa nãy tôi ăn chút đồ rồi, vừa hay Lê Chu hôm nay bận quá chưa kịp ăn, lát nữa tôi chia cho cậu ấy một nửa."
Tôi nhìn vào gương chiếu hậu, bất chợt chạm phải ánh mắt của Lục Thần Hiên. Đôi mắt u ám của anh không nhìn ra cảm xúc gì. Anh khẽ nhếch môi, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Chia cho cậu ta?"
"Đúng vậy! Cậu ấy cũng thích đồ ngọt giống tôi, lần trước bánh Napoleon ở tiệc từ thiện cậu ấy cũng khen ngon. Cậu ấy còn bảo bánh Napoleon ngon nhất là ở tiệm cà phê khu phía Bắc, chờ..."
"Cậu đem bánh tôi đưa cho cậu cho cậu ta ăn?" Lục Thần Hiên đột nhiên ngắt lời.
Áp suất trong xe đột ngột giảm xuống, tôi ngập ngừng đáp: "Thì... bẻ cho cậu ấy một miếng."
Tôi bị anh nhìn đến mức lạnh sống lưng, đang định giải thích thì bị anh cắt ngang: "Bây giờ, ăn sạch ngay lập tức." Giọng Lục Thần Hiên lạnh như băng.
Pheromone trong xe dần trở nên nồng nặc, rõ ràng là anh đang tức giận. Chưa kịp hiểu mình vừa đắc tội anh ở câu nào, ý thức của tôi đã bắt đầu mơ hồ. Tôi cực lực kìm chế bản thân.
Cách đây không lâu, sau khi phân hóa thành Omega, tôi phát hiện mình có phản ứng cực kỳ mãnh liệt với pheromone của Lục Thần Hiên. Đến mức mỗi lần đi làm tôi đều phải dùng một lượng lớn thuốc ức chế. Lục Thần Hiên cực kỳ ghét Omega. Nếu để anh biết tôi là Omega, công việc này chắc chắn không giữ nổi.
May mắn lúc này Lê Chu đã tới. Giây phút cửa xe mở ra, tôi như người sắp chết đuối vớ được cọc, hít lấy hít để không khí.
"Tôi đi vệ sinh một chút." Nói rồi tôi hoảng hốt chạy xuống xe.
Ánh mắt u ám và dính dấp của Lục Thần Hiên cứ bám chặt lấy lưng tôi. Mãi đến khi đóng cửa xe lại, tôi mới hoàn toàn cách biệt được cái nhìn nóng rực đó.
2.
Tôi trốn vào hội trường, Lê Chu cũng đuổi theo sau. Cậu ấy lén nhét thuốc ức chế vào tay tôi, dịu dàng dặn dò: "Quay lại nhanh đi, ngài Lục có vẻ tâm trạng không tốt."
Tôi im lặng gật đầu. Chờ Lê Chu đi khỏi, tôi mới mệt mỏi tựa vào tường. Trong biệt thự, Lê Chu là người duy nhất biết tôi đã phân hóa thành Omega.
Hồi mới xuyên qua, vì là Beta nên tôi không bị pheromone thu hút. Tôi từng nghĩ thế giới này cũng chẳng khác gì thế giới cũ, cho đến khi tôi gặp một Omega trong kỳ phát tình. Tâm hồn bé bỏng của tôi đã bị chấn động dữ dội.
Đó là tháng thứ ba làm việc tại biệt thự của Lục Thần Hiên. Tôi đang định xuống bếp ăn vụng như thường lệ thì bắt gặp một nhân viên đang cuộn tròn dưới đất một cách đau đớn. Khi nhận ra mình va phải một Omega đang phát tình, tôi đã bị cậu ta quấn lấy trong cơn mê muội.