Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi vác cậu ta ra ngoài để tìm quản gia. Vì nôn nóng cứu người nên tôi không kịp để ý tay cậu ta đang sờ soạn loạn xạ trên người mình. Làn da nóng bỏng dán chặt vào tôi, đôi môi lạnh lẽo lướt qua tai. Dù biết đó là phản ứng bản năng nhưng tôi vẫn bị trêu chọc đến đỏ cả mặt.
Đang trên đường đi tìm quản gia, tôi chạm mặt Lục Thần Hiên. Đến tận bây giờ tôi vẫn không quên được ánh mắt nham hiểm của anh lúc đó. Ánh mắt ấy như muốn xé xác nuốt sống người ta vào bụng vậy.
Sau đó cậu đầu bếp kia bị đuổi việc. Tôi mới biết Lục Thần Hiên lại ghét Omega đến thế. Lúc đó tôi còn thấy may mắn vì mình là Beta, ít nhất sẽ không bị pheromone hành hạ, không bị bản năng sinh lý dắt mũi đến mức không thể phản kháng.
Ai mà ngờ ý trời trêu ngươi. Tôi vậy mà lại vì lần nửa đêm đi đưa tài liệu cho Lục Thần Hiên đó mà phân hóa thành Omega.
Đêm mưa tầm tã hôm đó, tôi đi đưa tài liệu cho Lục Thần Hiên. Vì lười che ô nên tôi chạy bộ dưới mưa một đoạn trước khi vào nhà. Quản gia hôm đó không có mặt, tôi một mình mang tài liệu lên lầu.
Chiếc áo sơ mi ướt sũng dính chặt vào da thịt khiến tôi rất khó chịu. Tôi nới lỏng cà vạt, mở cúc cổ áo. Đứng đợi ngoài phòng ngủ một lúc lâu, Lục Thần Hiên mới mở cửa.
Bên ngoài sấm chớp liên hồi. Tóc Lục Thần Hiên không được chải chuốt tỉ mỉ như thường ngày. Anh có vẻ vừa tắm xong, những giọt nước còn đọng trên tóc mái. Trong từng cử chỉ, tôi chợt thấy anh có thêm vài phần "mị thái".
Không khí tràn ngập mùi pheromone ngọt lịm. Beta thường không ngửi thấy mùi này, có lẽ vì Lục Thần Hiên là Alpha cực phẩm nên mùi quá nồng nặc khiến chân tôi run rẩy. Tôi lén cấu vào đùi mình một cái để giữ tỉnh táo. Nhưng đôi mắt vẫn tham lam nhìn ngắm khuôn mặt tuấn tú của anh. Hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng của tôi...
Tôi lại tự ngắt mình một cái thật đau, vội vàng đưa tài liệu cho anh. Thế nhưng anh cứ nhìn chằm chằm vào ngực tôi. Chiếc sơ mi trắng dính nước trở nên trong suốt, tôi ngượng ngùng dùng hai tay ôm lấy ngực.
"Ngài Lục, đồ đã đưa tới, tôi xin phép về trước."
Lục Thần Hiên không phản ứng, chỉ có ánh mắt ngày càng trở nên trần trụi.
Anh đứng trước cửa phòng, sắc mặt tái nhợt, cả người có vẻ mơ hồ. Tôi vừa định hỏi thăm một câu thì Lục Thần Hiên đứng không vững, ngã ngửa ra sau. Tôi nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh, vác anh về giường. Vừa định buông tay thì bị anh kéo mạnh một cái, cả người ngã nhào lên giường.
Chiếc sơ mi của tôi bị anh xé rách một mảng lớn. Không để tôi kịp phản ứng, Lục Thần Hiên đã xoay người ép chặt tôi dưới thân. Trong căn phòng tối tăm, đôi mắt anh sáng quắc như dã thú.
"Ngài Lục? Anh ổn chứ? Hay tôi gọi bác sĩ nhé? Hay anh uống nước nóng? Không đúng, có phải anh bị hạ đường huyết không? Tôi đi tìm đồ ăn cho anh!"
Lồng ngực đột nhiên truyền đến một cơn đau. Tôi căng cứng người, hít một hơi lạnh.
"Ngài Lục, đây không phải đồ ăn! Cũng không được... hút!"
Cảm giác hưng phấn mãnh liệt xông thẳng lên đại não, tôi đẩy cái đầu đang rúc vào ngực mình ra. Nhưng tay chân đã mềm nhũn không còn sức lực. Phản ứng của cơ thể rất kỳ lạ.
Lục Thần Hiên chậm rãi ngồi dậy, chiếc áo tắm trên người đã biến mất từ lúc nào. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở ngày càng dồn dập. Mùi pheromone ngọt lịm tràn đầy khoang mũi. Tôi bàng hoàng nhìn anh.
"Này! Lục Thần Hiên! Anh làm cái quái gì thế!"
Tôi muốn đẩy anh ra nhưng sức lực của anh lớn đến đáng sợ.
"Anh tỉnh lại cho tôi!"
Trong lúc giằng co, tôi vung nắm đấm vào mặt anh. Lục Thần Hiên nghiêng đầu qua một bên, mái tóc đen rối rắm che khuất đôi mắt, không nhìn rõ cảm xúc trên mặt anh lúc này.
Tôi thầm nghĩ: Hỏng rồi, phen này chắc mất việc mất. Nhưng ánh mắt lại vô tình rơi vào thân hình chuẩn chỉnh "vai rộng eo thon" của anh. Tôi nuốt nước miếng, thầm nghĩ trước khi nghỉ việc, thu chút "phí bồi thường" chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ.
Đúng lúc này, Lục Thần Hiên cúi đầu nhìn tôi. Một tia chớp xẹt qua ngoài cửa sổ, chiếu sáng căn phòng tối như ban ngày. Ngay sau đó là một tiếng sấm rền vang.
Tôi đối diện với đôi đồng tử màu vàng kim ấy.
Đêm đó, tôi thực sự cảm nhận được sự điên rồ của thế giới này. Cho đến khi Lục Thần Hiên tiêu hao hết pheromone và chìm vào giấc ngủ sâu, tôi mới lết cái thân xác mệt mỏi về nhà.
Tôi xin nghỉ phép năm ngày. Không lâu sau đó, tôi phát hiện mình đã phân hóa thành một Omega.
4
Sau khi dùng thuốc ức chế, tôi nhanh chóng đi về phía xe của Lục Thần Hiên. Để chủ nhân phải chờ đợi vốn dĩ là vi phạm quy tắc, nhưng tôi thực sự không còn cách nào khác. Rõ ràng trước khi ra ngoài đã uống thuốc, vậy mà vừa đối mặt với pheromone của anh ta, tôi vẫn suýt chút nữa thì mất kiểm soát.
Lê Chu nói có lẽ tôi sắp đến kỳ phát tình. Tôi không khỏi nhớ lại cậu Omega trong bếp lúc trước, nhớ lại dáng vẻ như một con thú cận kề bờ vực sụp đổ, đầu hàng bản năng sinh lý một cách không còn tôn nghiêm. Tôi chợt cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có.
Trở lại trong xe, Lê Chu nói hôm nay để cậu ấy lái. Tôi trao cho cậu ấy một ánh mắt biết ơn, nhưng vừa định mở cửa ghế phụ thì Lục Thần Hiên ở ghế sau lên tiếng:
"Chu Mục, cậu ngồi phía sau đi."