Tài Xế Beta Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11

Fel đưa tôi đến một căn biệt thự ở ngoại ô. Sau khi dẫn tôi lên lầu hai, ông chỉ tay về phía căn phòng cuối hành lang.

"Hắn ở trong đó."

Tôi cảm ơn ông rồi bước về phía căn phòng. Càng lại gần, mùi pheromone ngọt lịm càng nồng nặc. Tôi đẩy cửa bước vào.

Bên trong tối đen như mực. Khi mắt đã thích nghi với bóng tối, tôi phát hiện Lục Thần Hiên đang cuộn tròn trong góc phòng. Nghe thấy tiếng động, anh chậm rãi ngẩng đầu. Giây phút nhìn thấy tôi, hốc mắt anh dần đỏ hoe.

Dưới chân anh vương vãi đầy các loại thuốc. Tôi nhớ lại lời Fel nói trên xe: "Hắn thà uống thuốc ức chế đánh dấu còn hơn chọn cách trực tiếp nhất để giải phóng pheromone, đúng là tên điên!"

Tôi đi tới bên cạnh, đưa tay ôm lấy cơ thể nóng rực của anh. Lục Thần Hiên ngồi dưới đất, dùng lực ôm siết lấy tôi. Anh tham lam hít hà, hơi thở dồn dập dần bình phục trở lại. Nhưng dường như anh vẫn chưa nhận ra cơ thể mình đã được xoa dịu. Giọng anh khàn đặc, thốt ra những lời đầy ủy khuất:

"Cứ sinh đứa bé ra đi, anh nuôi. Đừng đi tìm hắn ta nữa."

Anh cực lực kiềm chế, nhưng âm cuối run rẩy đã phản bội anh. Tôi nâng mặt anh lên, nhìn người đàn ông vốn dĩ kiêu ngạo nay lại vụn vỡ đến nhường này.

"Anh muốn nuôi con của người khác sao?"

Lục Thần Hiên ngước nhìn tôi, mắt rưng rưng lệ. Đôi tay đang vòng quanh eo tôi siết chặt lại.

"Đó là con của em." Anh cười khổ nói.

Một kẻ từng nói "Omega chỉ bị pheromone thu hút là không đáng tin", một kẻ theo đuổi sự trung thành tuyệt đối, vậy mà giờ đây lại chấp nhận cả việc đứa trẻ không phải con mình. Đúng là một tên ngốc kỳ lạ.

"Cho nên anh trốn tránh em, là để cho bản thân thời gian thuyết phục chính mình chấp nhận con của kẻ khác?" Tôi biết không phải vậy, nhưng vẫn cố ý hỏi.

"Anh không muốn em thấy anh trong bộ dạng thế này..." Lục Thần Hiên cụp mắt, dáng vẻ cô độc khiến người ta xót xa.

"Đêm đó, sau khi đưa tài liệu xong em không hề rời đi."

Lục Thần Hiên ngước mắt nhìn tôi đầy ngơ ngác, như không hiểu tôi đang nói gì.

"Omega đêm đó là em."

Lục Thần Hiên trợn tròn mắt vì quá đỗi kinh ngạc. Trước sự ngẩn ngơ của anh, tôi thở dài bất lực. Tôi kéo anh đứng dậy, đẩy anh xuống giường. Tôi giật lấy chiếc cà vạt của mình mà anh luôn nắm chặt trong tay, rồi trói hai tay anh vào đầu giường.

"Chu Mục, em làm gì thế!"

Tôi xoay người ngồi lên người anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười tinh nghịch: "Làm thế này anh đã nhớ ra chưa?"

Đêm đó, tôi cũng đã như thế này, từng lần một bị anh đẩy lên đỉnh điểm của khoái cảm. Trong căn phòng, pheromone nồng đậm không ngừng lan tỏa. Hai cơ thể nóng rực dán chặt vào nhau. Lục Thần Hiên sửng sốt nhìn tôi, nước mắt chực trào. Cuối cùng, anh mỉm cười thanh thản, ánh mắt dịu dàng rơi trên bụng dưới của tôi.

"Đứa bé... cũng là của anh?" Anh run giọng hỏi.

Nếu tôi nói không phải, anh sẽ có vẻ mặt gì nhỉ? Tôi chợt muốn đùa giỡn không đúng lúc. Sự do dự của tôi khiến Lục Thần Hiên bắt đầu suy nghĩ lung tung. Chân mày anh khẽ nhíu lại, lại là bộ dáng như sắp vụn vỡ đến nơi.

"Của anh, của anh, đều là của anh hết."

Hít vào quá nhiều pheromone của anh khiến cơ thể tôi dần nóng lên. Lục Thần Hiên phía dưới cũng bắt đầu có phản ứng. Tôi đỏ mặt ngước nhìn anh, lại bất ngờ chạm phải đôi đồng tử màu vàng kim ấy. Mọi lý trí đứt đoạn cùng với tiếng cà vạt bị xé rách. Tầm nhìn đảo ngược, tôi bị anh ép chặt dưới thân. Anh cúi xuống hôn mãnh liệt.

Những nụ hôn ẩm ướt rời khỏi khóe môi, anh nhẹ nhàng gặm nhấm cổ tôi, đầu lưỡi lướt qua vết đánh dấu sau gáy.

"Cái này cũng là anh để lại đêm đó?"

Rõ ràng là biết rồi còn hỏi. Anh dùng môi ve vuốt trên vết dấu đó một cách mờ ám. Cơ thể tôi căng cứng, trong ý thức hỗn loạn chỉ còn lại nỗi đau rõ rệt và áp lực không thể phớt lờ. Tôi vô thức muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh ôm chặt hơn.

Trong căn phòng tối, bóng dáng của nhau thật mờ ảo. Duy chỉ có hơi thở nóng rực và tiếng thở dốc là vô cùng rõ rệt...

Một tuần sau chúng tôi mới rời biệt thự để trở về trang viên. Vừa về không lâu, Lục Thần Hiên đã đòi chuyển nhà. Anh nói con cái chào đời cần một căn nhà lớn hơn.

"Trang viên này còn chưa đủ lớn sao?"

Anh chém đinh chặt sắt đáp: "Không đủ."

Ngày rời khỏi trang viên, tôi nhớ tới cậu Omega ở hậu cần. Tôi hỏi anh:

"Anh phát hiện ra cậu ta nói dối để lừa một khoản tiền bồi thường lớn từ khi nào?"

Lục Thần Hiên gãi mũi, có vẻ hơi ngượng ngùng: "Đến khi em nói ra sự thật anh mới biết mình bị lừa."

"Tại sao? Anh không điều tra sao?"

"Anh không muốn ngửi thấy pheromone của cậu ta, nên không muốn đích thân đi gặp."

Tôi nhìn anh sâu sắc, vẫn cố tình thử lòng: "Nếu anh thực sự đã đánh dấu vĩnh viễn một Omega khác thì sao? Không có pheromone của người đó, mỗi kỳ dịch cảm anh sẽ rất đau đớn."

Lục Thần Hiên nở một nụ cười dịu dàng. Anh nắm tay tôi, khẽ nói: "Vậy thì anh sẽ tự nhốt mình lại, cho đến khi em tìm thấy anh."

Đến nhà mới, Lục Thần Hiên thay công ty an ninh khác. Trước khi rời đi, Lê Chu đến chào tạm biệt tôi. Cậu ấy xúc động bắt tay tôi, cứ lặp đi lặp lại: "Chẳng trách, chẳng trách!" Nói đoạn ánh mắt nhìn về phía Lục Thần Hiên sau lưng tôi.

Sắc mặt Lục Thần Hiên u ám, ánh mắt sắc như dao gần như muốn nhìn thấu Lê Chu. Cậu ấy biết điều buông tay ra ngay.

 

"Lúc nào rảnh cùng đi ăn nhé!" Nói xong cậu ấy nhảy lên xe phóng đi mất dạng.

Tôi nhìn theo chiếc xe đi xa, tầm mắt chợt bị thân hình cao lớn của Lục Thần Hiên chắn mất. Anh đầy vẻ không vui: "Còn định nhìn đến bao giờ?"

Tôi mỉm cười, khoác tay anh đi vào nhà chính. Những hàng cây ngô đồng bên lối đi rụng lá theo mùa. Đông qua xuân tới, thu đi hạ về.

Một buổi chiều thu vài năm sau. Khi tôi đang uống trà trên thảm cỏ, Lục Thần Hiên chợt hỏi: "Tại sao em chưa bao giờ hỏi anh có yêu em không?"

Tôi nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, cười đáp: "Vậy còn anh? Anh cũng đâu có hỏi em?"

"Em có yêu anh hay không không quan trọng, quan trọng là anh yêu em."

"Em đâu có ngốc." Tôi đặt chén trà xuống, nhìn anh đầy kiên định. "Anh đã sớm cho em câu trả lời bằng hành động rồi. Nếu anh chỉ nói suông, em sẽ nghi ngờ, lo lắng và muốn chạy trốn. Nhưng anh chỉ làm mà không nói, lặng lẽ đứng bên cạnh chờ em ngoảnh lại. Và rồi em đã ngoảnh lại, nên em đã thấy anh."

Lục Thần Hiên cúi đầu nhìn bọt trà trong chén, không biết đang tìm kiếm ký ức nào. Lúc này trên thảm cỏ, đứa trẻ vẫy đồ chơi trong tay gọi chúng tôi: "Ba ơi! Mau lại chơi với Tiểu Bảo!"

Tôi mỉm cười đứng dậy đi về phía con. Bất chợt Lục Thần Hiên gọi giật lại: "Chu Mục."

Tôi quay đầu nhìn anh. Anh khẽ nhếch môi, đi tới bên cạnh tôi: "Ừm, em đã thấy anh rồi."

Nói đoạn, anh cúi thấp người, một phát nhấc bổng tôi lên vai.

"Lục Thần Hiên anh làm gì thế! Thả em xuống!"

Lục Thần Hiên vỗ nhẹ vào mông tôi, hét về phía xa: "Tiểu Bảo, Daddy vác Ba tới cho con đây!"

 

- TOÀN VĂN HOÀN -

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo