Tài Xế Beta Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Vậy tại sao ngài Lục lại phải tìm bằng được cậu ta?"

Lê Chu bỗng nghiêm mặt, nói nhỏ: "Nghe đâu Omega đó mang thai rồi?"

Lời của Lê Chu như tiếng sét đánh ngang tai. Tôi ngẩn người nhìn cậu ấy. Chiếc khăn ướt trên cổ rơi xuống đất, lúc tôi cúi xuống nhặt, Lê Chu bỗng trầm giọng hỏi:

"Cậu bị đánh dấu từ bao giờ vậy?"

Ánh mắt Lê Chu rơi vào vết tích sau gáy tôi. Tôi nhớ lại đêm mưa đó. Vết dấu này là từ đêm hôm ấy. Nhưng tôi nhớ mang máng là Beta không thể bị đánh dấu mà.

Nhận ra điều đó, mặt tôi cắt không còn giọt máu: "Lê Chu, Beta không thể bị đánh dấu, đúng không?"

"Cậu có phải người thế giới này không đấy? Chuyện con nít cũng biết mà."

Hóa ra, từ trước đó tôi đã vì pheromone của Lục Thần Hiên mà phân hóa thành Omega, vậy mà chính tôi lại không hay biết gì.

"Vết dấu này có biến mất không?"

Lê Chu nói: "Nếu không phải đánh dấu vĩnh viễn thì một thời gian sẽ hết."

Tôi định hỏi đánh dấu vĩnh viễn là gì, nhưng sợ Lê Chu coi mình là người ngoài hành tinh nên đành nhịn xuống. Đợi cậu ấy đi khỏi, tôi lấy điện thoại ra tra. Sau khi thấy sự khác biệt giữa đánh dấu vĩnh viễn và tạm thời, tôi vô lực úp mặt vào tay, thở dài thườn thượt. Phen này xong đời thật rồi.

7.

So với việc bị Lục Thần Hiên chán ghét, tôi còn lo lắng anh bị lừa gạt hơn. Thế là tôi đi tìm anh để nói ra sự thật. Quản gia bảo anh và bác sĩ Fel đang ở thư phòng.

Vừa bước vào hành lang, tôi đã nghe thấy tiếng tranh cãi dữ dội.

"Được! Cứ cho là cậu ta không mang thai đi, nhưng anh đã đánh dấu vĩnh viễn người ta rồi! Kỳ易感期 (dịch cảm) mà không có pheromone của cậu ta, anh sẽ đau đớn lắm đấy!" Tiếng bác sĩ Fel rất lớn.

"Vậy thì tăng liều lượng thuốc lên, 10 lần không được thì 20 lần."

"Anh điên rồi à? Dù là Alpha cực phẩm thì cơ thể anh cũng không chịu nổi đâu. Tại sao anh cứ phải chống lại bản năng của mình làm gì?"

"Bởi vì tôi có người mình thích rồi."

Thế giới như bị bấm nút tạm dừng. Đầu óc tôi vang lên những tiếng "u u". Cảnh vật trước mắt bắt đầu chao đảo. Chân tôi nhũn ra, ngã gục xuống sàn. Trước khi hoàn toàn mất ý thức, tôi thấy Lục Thần Hiên hoảng loạn chạy về phía mình.

Lúc tỉnh lại, phòng ngủ trống không. Tôi xuống giường tìm anh nhưng quản gia nói anh đã đi vắng. Tôi bắt đầu chờ đợi anh ở trang viên, chờ để nói cho anh sự thật. Thế nhưng ngày qua ngày, Lục Thần Hiên không hề quay lại. Tôi hỏi quản gia nhiều lần, ông ấy chỉ khó xử nói: "Ông chủ có việc, tạm thời chưa về."

Trong những ngày chờ đợi, tôi dần trở nên bất an, cơ thể cũng có những dấu hiệu lạ. Nửa đêm, cơn đau mỏi thắt lưng hành hạ tôi đến mất ngủ. Dạ dày thường xuyên nôn nao khó chịu. Sau khi nôn đến trời đất quay cuồng trong nhà vệ sinh, tôi kiệt sức nằm bệt xuống sàn.

Lúc này, khao khát được gặp Lục Thần Hiên đạt đến đỉnh điểm. Gọi điện cho anh không được, tôi gọi cho Lê Chu. Một lần không được thì lần hai, lần ba. Cuối cùng Lê Chu cũng bắt máy.

"Cậu biết ngài Lục ở đâu không?"

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu mới nói: "Chu Mục, cậu biết quy tắc mà, tôi không thể tiết lộ thông tin của chủ nhân."

Tôi bị cảm giác bất lực bao trùm, mắt cay xè. Dạo này tôi rất lạ, tâm trạng thất thường, dễ tủi thân, nửa đêm hay lo sợ vô cớ.

"Tại sao anh ấy không về trang viên?"

"Anh ấy biết cậu là Omega rồi."

Tôi chậm rãi ngồi dậy từ sàn nhà lạnh lẽo. Cảnh vật trước mắt dường như bị bóp méo, tai ù đi.

"Chu Mục, Alpha làm cậu mang thai là ai? Nếu cậu liên lạc được với hắn thì tốt nhất bảo hắn trốn cho kỹ vào, ngài Lục đang lùng sục khắp nơi để tìm hắn đấy."

Lời của Lê Chu khiến tôi sững sờ. Nhưng những khó chịu của cơ thể bấy lâu nay chứng minh cậu ấy không hề lừa tôi. Tôi run giọng hỏi: "Ngài Lục tìm hắn làm gì?"

"Không biết, nhưng đây là lần đầu tôi thấy ngài Lục có ánh mắt muốn giết người như thế..."

"Lê Chu..." tôi ngắt lời, "Tôi biết người đó ở đâu. Cậu nhắn ngài Lục về gặp tôi, tôi sẽ đích thân nói cho anh ấy."

Lê Chu im lặng một lát rồi ngập ngừng: "Được rồi." Cậu ấy thở dài thườn thượt rồi cúp máy.

Vài ngày sau, tôi không đợi được Lục Thần Hiên mà lại thấy bác sĩ Fel.

"Chu Mục, cậu khuyên tên họ Lục kia đi, tôi hết cách rồi!" Ông ấy vò đầu bứt tai.

"Hắn ta tự mình đánh dấu vĩnh viễn một Omega, giờ kỳ dịch cảm lại từ chối nhận sự an ủi pheromone của người khác, ngay cả gặp mặt cũng không muốn, bộ hắn muốn chết thật à?"

Bác sĩ Fel nhìn tôi chằm chằm: "Cậu đi khuyên hắn chấp nhận Tô Ngạn đi, lời của cậu hắn sẽ nghe đấy."

Đến giờ mà Lục Thần Hiên vẫn chưa nhận ra Tô Ngạn là kẻ lừa đảo sao?

"Đưa tôi đi gặp anh ấy."

Bác sĩ Fel không ngờ tôi quyết định nhanh vậy, ngẩn người ra một lúc rồi vội vàng thu dọn đồ đạc đưa tôi đi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo