Tâm hồn rực rỡ - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

28.

Vị hôn thê của Thẩm Bắc Thần nhảy dù vào phòng tài vụ của công ty, làm trưởng phòng tài vụ.

Đồng thời, mọi người cũng phát hiện cô ta không thích tôi.

Chỉ cần là tài liệu phê duyệt là tôi đưa lên, phòng tài vụ sẽ đều dùng các loại lý do để bác bỏ.

Nếu không có cách nào bác bỏ, thì sẽ kéo dài thời gian.

Điều này đã gây trở ngại rất nhiều đối với hiệu suất công việc của tôi, thậm chí bởi vì chi ngân sách không kịp thời mà bị mất mấy khách hàng quan trọng.

Ngắn ngủi hơn một tháng, tôi bị phê bình rất nhiều lần trong phòng họp.

Mà Trần Nghiên Hạ lại càng tăng cân, lên tới 10kg.

Nghe đồng nghiệp ở phòng tài vụ nói, mỗi lần tôi tới phòng tài vụ, Trần Nghiên Hạ đều có tâm tình không tốt.

Mà mỗi khi trong lòng cô ta có cảm xúc không tốt, sẽ đặt một bàn trà chiều.

Tháng này phòng tài vụ riêng tiền trà chiều thôi cũng tăng thêm hai vạn tệ.

Tôi và Liễu Thanh Thanh cùng đứng ở thang máy, cửa thang máy trơn bóng chiếu thân hình hai người chúng tôi, một bên là đường cong lả lướt, một là mập mập mạp mạp, giống như chúng ta hồi xưa.

Ánh mắt của Liễu Thanh Thanh giống như có độc, hung tợn xoay người nhìn chằm chằm vào tôi: “Trần Nghiên Hạ, tôi không nợ cô! Cô đã trải qua cuộc sống tốt như thế, vì sao còn tới phá hỏng hạnh phúc của tôi!?”

Tôi còn chưa nói câu nào, cửa thang máy đã mở, Liễu Thanh Thanh bước nhanh ra ngoài, để lại cho tôi một bóng dáng to lớn.

Điều này khiến cho tôi tức điên!

Da mặt của Liễu Thanh Thanh quá dày, ăn cướp tất cả mọi thứ của tôi, thế mà còn dám nói là không nợ tôi cái gì!

Hiện giờ, đối với dịch ý không che lấp chút nào của Liễu Thanh Thanh, thái độ của Thẩm Bắc Thần lại rất không rõ ràng.

Hắn bắt đầu tìm các loại lý do để đưa đón tôi đi làm hay lúc tan tầm, hắn sẽ cho người tặng cho tôi các loại hoa mà tôi thích nhất, cũng sẽ mời tôi đi nghe nhạc.

Đối với sự ân cần của hắn, tôi đều nhận lấy.

29.

“Thẩm Bắc Thần lại tới tìm cậu ư?”

Lục Tu Tề dùng sức lấy ống hút chọc vào cốc giấy, phát ra âm thanh ầm ầm.

“Có phải cậu vẫn thích hắn không?”

Tôi gõ gõ đầu hắn: “Nói linh tinh cái gì thế, người ta tháng sau kết ho on rồi. Tớ chỉ muốn một điều đơn giản là chọc tức chết Liễu Thanh Thanh mà thôi!”

Lục Tu Tề bất mãn mà trợn mắt với tôi, biểu tình rất giống con chó Husky mà tôi nuôi.

“Chọc tức thì chọc tức cô ta, tớ không cho cậu đi lại gần gũi với Thẩm Bắc Thần, nghe chưa? Thằng đàn ông này, thằng đàn ông này đã có vợ rồi còn mỗi ngày đi tìm cậu, vừa thấy đã biết không phải là người tốt rồi!”

“Được rồi, biết rồi biết rồi!”

Thẩm Bắc Thần dùng nhiều cách để kiểm tra xem tôi có phải là Trần Nghiên Hạ hay không, tôi cũng như hắn mong muốn, không che giấu chút nào.

Hiện tại, nhất định là hắn cũng tin tưởng tám phần mười tôi là Trần Nghiên Hạ.

Chỉ là người này rất kiêu ngạo, hơn nửa từ thời tiểu học đã là một người kiên định theo chủ nghĩa duy vật.

Cho nên lúc này, trong lòng hắn nhất định là rất dày vò đi!

Vừa mong chờ tôi là Trần Nghiên Hạ, lại sợ hãi tôi thật sự là Trần Nghiên Hạ.

Mười năm thời gian, đối mặt với một Trần Nghiên Hạ không biết đàn dương cầm, không biết múa, không biết tiếng Pháp tiếng Anh, không yêu vận động lại đam mê đồ ngọt, tôi không tin là hắn chưa từng hoài nghi.

Nhưng một lần hắn cũng chưa tới tìm tôi, một lần cũng chưa từng.

30.

Thời gian trôi qua rất nhanh, bởi vì muốn chuẩn bị hôn lễ, Trần Nghiên Hạ tạm thời nghỉ phép.

Không có cô ta ở công ty, tôi giống như cá gặp nước, rất nhanh đã dẫn dắt phòng thị trường làm ra những thành tích sáng chói.

Các đồng nghiệp trong công ty đều mong chờ đại hôn lễ thế kỷ lần này, nghe nói chỉ riêng tiền dùng hoa tươi cho hôn lễ, chỉ hoa thôi đã tốn cả trăm vạn. Tất cả các loại hoa đều là từ nước Pháp chuyển qua đường hàng không tới đây.

Cùng ngày kết hôn tôi không đi, Thẩm Bắc Thần gọi điện thoại cho tôi.

“A lô, Liễu Thanh Thanh,” Giọng nói của hắn hơi run rẩy một chút, “Tôi, tôi sắp kết hôn…”

Lúc này, tôi còn đang cầm lấy một quả bóng màu hồng nhạt đính lên vách tường.

“Chúc mừng anh nhé! Thẩm Tiểu Bắc cuối cùng cũng sắp kết hôn rồi!”

Thẩm Tiểu Bắc là nhũ danh của Thẩm Bắc Thần do tôi tự đặt, tôi cứ vui vẻ là sẽ gọi hắn là Thẩm Tiểu Bắc.

Giọng nói phía đối diện đột nhiên lanh lảnh: “Đừng gọi điện thoại, em ở đâu? Cầu xin em hãy nói cho anh biết em ở đâu?”

Tôi nhìn quanh một nhà hàng Tây được tôi trang trí đến trang trọng lãng mạn, báo địa chỉ cho Thẩm Bắc Thần.

Sau hai mươi phút, Lục Tu Tề mang kính râm khẩu trang mũ lưỡi trai, võ trang đầy đủ, đi vào giống như một tên trộm.

“Trần Nghiên Hạ, nói cho cậu biết, hôm nay tớ còn một vở diễn quan trọng đấy,nếu cậu không có lý do trọng đại nào gọi tớ tới đây, nhất định cậu phải chết!”

Giọng nói đột nhiên im bặt, Lục Tu Tề kinh ngạc nhìn một nhà hàng Tây không một bóng người cùng với tôi ăn mặc lộng lẫy: “Này… chỗ này sao trang trí giống như hiện trường cầu hôn thế, ai sắp cầu hôn?”

 

Tôi vứt hộp nhẫn trong tay cho cậu ấy: “Cậu phải cầu hôn tớ!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo