Tâm hồn rực rỡ - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

31.

Lục Tu Tề khiếp sợ nhìn tôi, trạng thái từ giật mình đến kinh ngạc lại chuyển sang nghi ngờ: “Có phải cậu vì muốn giận Thẩm Bắc Thần, giận vì hôm nay bọn họ kết hôn không?”

“Tớ nói cho cậu biết, tớ không làm người thay thế đâu! Nếu tớ mà cầu hôn phải là cầu hôn thật, không làm giả!”

Tên ngóc này, tôi dùng ngón tay chọc chọc lên đầu Lục Tu Tề

“Lục Tu Tề, từ năm thứ nhất trung học cậu đã yêu thầm tớ phải không?”

“Trong biển người mênh mông, chỉ có một mình cậu liếc mắt một cái đã nhận ra tớ là Trần Nghiên Hạ, ngay cả Thẩm Bắc Thần cũng không nhận ra!”

“Cảm ơn đã cùng tớ vượt qua đoạn thời gian đen tối nhất kia.”

“Tớ đã nói tớ đồng ý.”

“Tiếp theo là cậu.”

“Con mẹ nó! Trần Nghiên Hạ đúng là đồ điên! Vì sao đoạt lấy lời thoại của anh đây! Em có biết trong đầu anh đã tưởng tượng ra mấy ngàn lần cảnh tượng được thổ lộ với em không?”

Lục tu tề kích động đến nỗi một tay kéo tôi vào trong lòng ngực.

“Kẽo kẹt ~”

Thẩm Bắc Thần thở hồng hộc đẩy cửa tiến vào, vừa vặn thấy một màn này.

Hắn xông lên trước kéo Lục Tu Tề ra.

“Cậu vừa mới gọi cô ấy là gì?”

“Có phải cậu gọi cô ấy là Trần Nghiên Hạ không, có phải không?”

Lục Tu Tề giận dữ đẩy Thẩm Bắc Thần ra: “Không phải cậu đang kết hôn hay sao? Sao lại chạy tới đây để phá hỏng chúng tôi cầu hôn?”

“Kết hôn? Em muốn kết hôn với Lục Tu Tề sao?”

Trong ánh mắt vô cùng đau đớn của Thẩm Bắc Thần, tôi hung hăng hôn lên môi của Lục Tu Tề.

32.

Thẩm Bắc Thần thất hồn lạc phách mà đi!

Lục Tu Tề chưa đã thèm mà sờ sờ môi của mình: “Vừa nãy có phải là vì chọc tức Thẩm Bắc Thần hay không? Anh cảm thấy em không có tình cảm trong đó!”

“Vừa rồi không tính, chúng ta lại một lần nữa!”

Tôi nhắm mắt để chờ Lục Tu Tề hôn.

“Kẽo kẹt ~”

Cửa lại một lần nữa bị đẩy ra, Liễu Thanh Thanh mặc váy cưới, khóc hỏng cả lớp trang điểm trên mặt, cô ta tuyệt vọng trợn mắt nhìn tôi, trong ánh mắt tất cả đều là không cam lòng: “Thẩm Bắc Thần đâu? Thẩm Bắc Thần đi đâu rồi?”

Lục Tu Tề một tay bảo vệ ở phía sau tôi: “Thẩm Bắc Thần đã sớm đi rồi, cô không kết hôn mà chạy tới đây làm gì?”

Ồn ào ầm ĩ bên ngoài.

Liễu Thanh Anh lật đổ tất cả đồ ngọt trên bàn xuống đất, khuôn mặt dữ tợn: “Trần Nghiên Hạ! Hôm nay chúng tôi kết hôn, cô có biết tôi mời bao nhiêu là khách khứa hay không?”

“Hiện trường hôn lễ không thấy chú rể đâu, tôi trở thành chê cười của cả thiên hạ!”

“Đều tại cô, đều vì cô, vì sao cô không đi chết đi!”

Liễu Thanh Thanh vừa nổi điên, vừa làm hỏng đầu tóc ném các thứ xuống đất.

Mu bàn tay của tôi sờ lên người, trộm gọi điện cho Thẩm Bắc Thần.

“Tôi không có cướp không cuộc sống của cô, tôi đã trả giá ba mươi năm tuổi thọ! Đây chính là tôi đã dùng tuổi thọ để đổi lấy!”

“Hiện tại cô có thể sống từ hơn sáu mươi tuổi đến hơn chính mươi tuổi, vì sao còn muốn tới cướp đi hạnh phúc của tôi?”

“Vì sao cô không chết đi!”

Liễu Thanh Thanh phả hỏng xong đồ vật, tiện tay xách ghế nhựa lên đánh về phía tôi.

Không đợi Lục Tu Tề xông lên, Thẩm Bắc Thần đã xuất hiện một lần nữa.

Vẻ mặt hắn đau khổ cướp lấy ghế dựa trong tay Liễu Thanh Thanh: “Đi thôi, chúng ta trở về kết hôn!”

33.

Hôn lễ của tổng giám đốc công ty Thẩm Bắc Thần trở thành đề tài cấm kỵ trong công ty

Nghe các đồng nghiệp tham gia kể lại, trong hôn lễ Thẩm Bắc Thần vô cớ mất tích, không đến mười phút sau tân nương cũng lái xe đi.

Nửa giờ sau, hai người mới chật vật mà trở về khách sạn, trên mặt tân nương nước mắt đã làm hỏng lớp trang điểm

Hôn lễ lùi lại một giờ, tuy cứ cử hành theo lẽ thường, nhưng tân lang lại thất thần rõ ràng.

Các đồng nghiệp tham dự nghị luận sôi nổi, đều nói Thẩm Tổng đuổi theo ánh trăng sáng của hắn, lại bị ánh trăng sáng của hắn từ chối mới trở về kết hôn.

Hơn nữa, Dương Mộng Điềm với vẻ mặt bát quái mà nói cho tôi, vừa mới kết hôn, Thẩm Tổng đã ở riêng với vợ

Trần Nghiên Hạ ở biệt thự phía Nam thành phố, mà Thẩm Bắc Thần lại ở biệt thự phía đông Thành phố.

“Trời ơi, Thanh Thanh, đúng là phải gả cho người giàu, cậu xem chúng ta cãi nhau kết hôn cùng lắm là chia giường, bọn họ chia nhà!”

“Người so với người, thật tức chết mất!”

Nói chuyện phiếm xong, Dương Mộng Điềm chưa đã thèm mà mở điện thoại di động ra.

“Trời ạ, Lục Tu Tề hẹn gặp bạn gái, còn bị Paparazzi chụp lén được rồi!”

Cô gái này sao quen mặt thế nhỉ? Trời đất! Không phải câu sao?”

Dương Mộng Điềm khiếp sợ nhìn về phía tôi, miệng há to đến nỗi có thể nhét một quả trứng gà.

Các đồng nghiệp còn lại của công ty xôn xao chạy tới, lúc chạy tới còn truyền nhau đọc lời đồn cùng với ảnh chụp mà phóng viên phát ra.

Tôi chột dạ gật gật đầu: “Uhm, Lục Tu Tề đúng là bạn trai mình!”

 

Dương Mộng Điềm không thể tin tưởng được mà nhìn tôi, đầy mặt là đau lòng: “Haiz, hoá ra chỉ có mình tôi là đồ bỏ! Huhuhu, Liễu Thanh Thanh, cậu giấu tôi kỹ quá đi!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo