Tâm hồn rực rỡ - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Lục Tu Tề, cậu có ăn trứng gà không?”

Tôi móc ra từ trong túi áo hai quả trứng gà đưa cho Lục Tu Tề, thuận tiện để trên bàn của cậu ấy một hộp sữa bò.

Nếu quyết định giảm béo, phải bắt đầu từ chế độ ăn uống.

Điều kiện trong nhà Liễu Thanh Thanh không tốt, nhưng cha mẹ lại vô cùng chiều chuộng cô ấy, bản thân mình thắt lưng buộc bụng, toàn bộ tiền bạc đều tiêu lên người cô ấy.

Liễu Thanh Thanhh ăn rất nhiều, chỉ riêng cơm sáng đã ăn năm sáu quả trứng gà, hai hộp sữa bò, lại thêm bốn năm cái bánh bao.

Lục Tu Tề xoay người cẩn thận đánh giá tôi một hồi, sau đó cười nhạt: “Liễu Thanh Thanh, không phải cậu thích tớ đấy chứ?”

Tôi không biết nói gì mà nhìn cậu ấy. 

Lục Tu Tề cùng với Thẩm Bắc Thần là hai người được các bạn nữ trong trường học coi là hai hot boy của trường, mọi người thường vì tranh luận ai trong hai người đẹp trai hơn mà cãi nhau ầm ĩ.

Không giống với Thẩm Bắc Thần đẹp trai kiểu ôn nhu dịu dàng thanh lịch, toàn thân Lục Tu Tề đều phát ra vẻ vô lại, mặt mày sáng sủa, chiếc mũi vừa cao vừa thẳng, còn có làn da nâu màu lúa mạch.

Không thể nghi ngờ là cậu ấy cũng đẹp trai, nhưng chút đẹp trai này trong khí chất kiệt ngạo khó thuần khiến cho cậu ấy có dáng vẻ rất lưu manh.

4.

“Cậu yên tâm đi, tớ không thích con trai.”

Tôi uống sữa bò, lấy bánh bao từ trong cặp sách ra ném cho cậu ấy.

“Tớ muốn bắt đầu giảm béo, ăn không hết thì rất tiếc, nhà ai cũng vất vả, rốt cuộc chúng ta cũng ngồi cùng bàn lâu như vậy, có lời cho cậu!”

Hồi học cấp hai, cha mẹ của Lục Tu Tề đã gặp tai nạn xe cộ mà mất, cậu ấy sống với ông bà nội.

Nghe các bạn trong lớp kể lại, ông bà nội cậu ấy cũng lớn tuổi, cậu ấy lại tập thể thao, ngày nào cũng phải đi huấn luyện.

Nhiều khi lên lớp tôi thường xuyên nghe thấy tiếng lục cục phát ra từ trong bụng của Lục Tu Tề.

Lục Tu Tề thu hồi lại thái độ không thèm để ý, nghiêm túc nhìn ta một cái: “Được rồi, vậy thì tớ cố ăn giúp cậu vậy!”

Sau khi tôi uống xong sữa bò thì nhìn về phía chỗ ngồi của mình.

Thật kỳ lạ, sắp đến giờ học rồi, vì sao Liễu Thanh Thanh còn chưa tới?

Chúng tôi trao đổi thân thể đã lâu như vậy rồi, cô ấy còn chưa đến muộn lần nào, không phải là bị bệnh đấy chứ?

Tôi gửi tin nhắn cho bản thân mình, không ai trả lời, gọi điện thoại cũng không có ai nghe.

Lục Tu Tề lại nhẹ nhàng đá vào chân tôi.

Trường học không cho phép học sinh mang theo điện thoại, trước khi chủ nhiệm lớp đi tới, tôi vội vàng cất điện thoại di động vào trong túi xách.

Tôi mất hồn mất vía suốt cả một tiết tự học, ngày hôm qua Liễu Thanh Thanh còn nói chuyện với tôi đến khuya, cô ấy thề thốt là đã tìm được cách, trong tuần này chúng ta có thể đổi lại thân thể cho nhau rồi.

Vừa đến lúc tan học, ta vội đi nhanh đến chỗ chủ nhiệm lớp đang ngồi.

“Thưa thầy, Trần Nghiên Hạ đâu rồi, vì sao bạn ấy không đi học ạ?”

Chủ nhiệm lớp đầu trọc kinh ngạc nhìn tôi một cái, có vẻ cũng không nghĩ ra Liễu Thanh Thanh có liên quan gì với thiên chi kiêu nữ Trần Nghiên Hạ.

“Bạn ấy chuyển trường rồi!”

Giữa ngày hè nóng nực, tôi lại cảm thấy giống như bị rơi vào hầm băng.

“Chuyển… Chuyển trường ư?”

Thầy chủ nhiệm lớp đẩy đẩy mắt kính trượt trên mũi: “Cả nhà Trần Nghiên Hạ đều chuyển đi Mỹ rồi, tuần trước bạn ấy đã làm xong thủ tục, mấy bạn học trong lớp còn tổ chức một buổi tiệc tạm biệt nữa, em không biết ư?”

Những lời tiếp theo tôi đã không nghe thấy nữa, bởi vì tôi bị hôn mê bất tỉnh.

Trước khi nhắm mắt lại, hình như tôi nhìn thấy Lục Tu Tề vội vàng chạy tới phía tôi.

5.

“Bạn học, tỉnh lại chưa?”

Tôi cố gắng mở to mắt, trước mắt tôi đều là màu trắng, tường trắng, màn trắng, và khăn trải giường màu trắng.

Phòng y tế của trường, thầy Lưu đang ngồi bên cạnh tôi, dịu dàng nhìn ta nói: “Thời tiết nóng quá, bị cảm nắng, em nghỉ ngơi một chút, uống một chút thuốc giải cảm. đi!”

Tôi ngồi dậy, trong đầu vẫn cảm thấy hơi choáng váng.

Sau khi ngồi yên một lúc lâu, tôi đột nhiên nhớ vì sao mình bị té xỉu.

Liễu Thanh Thanh!

Liễu Thanh Thanh mang theo cơ thể của tôi đi Mỹ rồi!

Tôi đứng lên chạy ra cửa, bởi vì thức dậy quá nhanh, trước mắt lại là một mảnh trắng xóa.

“Ai da, em vội cái gì? Tôi đã xin nghỉ cho em rồi, em xem đi, lại choáng đầu rồi à? Với trạng thái này có đi học em cũng nghe không vào, không bằng ở đây nằm nghỉ một chút.”

Cô Lưu đỡ tôi ngồi lại trên giường, tôi sốt ruột đến nỗi rơi nước mắt.

Không được, tôi phải đi tìm Liễu Thanh Thanh, tìm cô ấy để nói rõ ràng!

Tôi không có thời gian để lo lắng về sức khỏe nữa, vì thế tôi đi giày vào chạy ra ngoài.

Cô Lưu kéo tôi hai lần không giữ được, hậm hực mà lẩm bẩm hai câu: “Trẻ con bây giờ, haizz, đều bị áp lực học tập ép đến thành cái gì đây!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo