Tâm hồn rực rỡ - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cô Lưu kéo tôi hai lần không giữ được, hậm hực mà lẩm bẩm hai câu: “Trẻ con bây giờ, haizz, đều bị áp lực học tập ép đến thành cái gì đây!”

Ra khỏi phòng y tế, tôi chạy ra ngoài cổng trường, sắc mặt vàng như nến và môi trắng bệch cũng dọa cho bảo vệ sợ hãi, chú ấy nói: “Cháu gái, bố mẹ cháu không tới đây đón cháu ư? Tình trạng này của cháu rất không ổn, để cháu một mình ra ngoài chú không yên tâm!”

“Chú, bố mẹ cháu ở ngoài cửa.”

Tôi tùy ý bịa lời nói dối, đi chậm ra khỏi cổng trường, lên một chiếc xe taxi.

6.

Nhà tôi ở khu biệt thự trung tâm thành phố, khi xe taxi chạy đến cửa tiểu khu, tôi mới phát hiện ra trên người tôi chỉ có tổng cộng ba mươi đồng tiền tiêu vặt, còn chưa đủ tiền xe.

Chú lái xe thấy ta chỉ là một học sinh, bàn tay vung lên, thoải mái mà trừ số lẻ cho tôi.

Đợi đến khi tôi chạy đến cửa nhà, mới phát hiện cửa lớn đóng chặt, tôi không thể vào được.

Tôi chui vào hoa viên nhỏ, ghé vào cửa sổ nhìn vào trong, chỉ nhìn thấy các đồ dùng trong nhà đều được phủ vải che, cả sofa, bàn ăn, còn có cả vật trang trí hình con gấu thật lớn. 

Trong cả một tòa biệt thự rộng lớn không có một bóng người.

Hiện tại là khoảng chín giờ sáng, vốn dĩ trong thời gian này dì Trương đang quét tước vệ sinh, dì Lý đang bận rộn ở phòng bếp, chuẩn bị cơm trưa cho tôi.

Bọn họ đã dọn đi rồi, bọn họ thật sự đã dọn đi rồi!

Tôi ngồi ở cửa bậc thang của biệt thự, đầu óc trống rỗng.

Bố mẹ tôi đều là những người cuồng công việc, từ nhỏ tôi đều là được bảo mẫu nuôi lớn, ngay cả những buổi họp phụ huynh cũng là bảo mẫu đi họp.

Số lần tôi gặp bọn họ mỗi năm đều rất ít. So với tôi, bố mẹ có lẽ còn quen thuộc với nhân viên dưới trướng của bọn họ nhiều hơn. 

Điện thoại! Đúng rồi, tôi còn có thể gọi điện thoại.

Tôi kích động mà gọi số của bố tôi.

“Số điện thoại quý vị vừa gọi không đúng…”

Không đúng ư?

Tôi không từ bỏ ý định mà gọi lại một lần nữa, vẫn không đúng.

Số điện thoại vốn là của tôi cũng không đúng, số của mẹ cũng không đúng, số của bố cũng không đúng, cho dù gọi đi gọi lại cũng đều không gọi được.

Còn có ai nữa nhỉ, tôi còn có thể tìm ai?

7.

Ông nội của tôi vẫn luôn định cư ở Mỹ, quê của mẹ tôi lại ở Bắc Kinh, hai người bọn họ đều là con một, cho nên ở thành phố này tôi cũng không còn người thân nào cả.

Tôi lo lắng nắm tay, không được, tôi nhất định phải tìm được Liễu Thanh Thanh, tôi không thể để Liễu Thanh Thanh cứ như thế mà cướp mất cuộc đời của tôi được. 

Tôi đập đầu một cái, thật là ngốc chết đi được, tôi còn có thể tìm Thẩm Bắc Thần!

Tôi và Thẩm Bắc Thần cùng ở một tiểu khu, từ nhỏ học cùng lớp.

Cũng coi như là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.

Từ khi hai người chúng tôi còn nhỏ, còn thường xuyên chơi trò bái thiên địa, bố mẹ của Thẩm Bắc Thần còn rất thích tôi. 

Mẹ của cậu ấy thường xuyên nửa đùa nửa thật mà nói với mẹ tôi, đính hôn cho hai đứa nhỏ. 

Tôi đứng lên lau nước mắt, vội vàng chạy tới nhà của Thẩm Bắc Thần.

Nhà của Thẩm Bắc Thần cửa lớn rộng mở, mấy người hầu đang bận rộn trong nhà, khi nhìn thấy tôi, bọn họ rõ ràng là rất kinh ngạc.

“Bạn học này, cháu tìm ai?”

Một người phụ nữ trung niên đang lau ghế sofa đi tới, trong tay vẫn còn cầm một cái khăn lông.

“Cháu… cháu đi tìm Thẩm Bắc Thần.”

Sau khi nói xong tôi lại cảm thấy bản thân mình thật là ngốc.

Thẩm Bắc Thần lúc này có lẽ vẫn đang đi học ở trường, vì sao ta lại chạy tới nhà cậu ấy để tìm nhỉ.

“Bắc Thần thiếu gia đã chuyển trường sang Mỹ từ tuần trước, cháu là bạn học của cậu ấy ư?”

Trời đất quay cuồng, tôi ngã ngồi xuống đất, Thẩm Bắc Thần cũng đi Mỹ sao?

“Này, bạn học này, cháu không sao chứ?”

8.

Tôi mơ màng hồ đồ ra ngoài cửa lớn nhà họ Thẩm, còn lại một tia hy vọng cuối cùng khi gọi điện cho Thẩm Bắc Thần.

“A lô, ai đó?”

“Thẩm Bắc Thần! Là mình! Mình là Trần Nghiên Hạ đây!”

Tôi kích động đến nữa thiếu một chút nữa đã nhảy lên, Thẩm Bắc Thần là người bạn tốt nhất của tôi, nhất định cậu ấy sẽ nhận ra tôi!

“Liễu Thanh Thanh à?”

Tuy Liễu Thanh Thanh vừa béo vừa đen, nhưng giọng nói rất dễ nghe.

Giọng nói của cô ấy vừa trong trẻo lại vừa nhẹ nhàng, giống như dòng suối chảy róc rách trên núi tháng sáu, lại giống như chuông gió rung động leng keng giữa khe núi.

“Hiện tại mình là Liễu Thanh Thanh, nhưng thật sự thì mình là Trần Nghiên Hạ, mình cùng với Liễu Thanh Thanh trao đổi linh hồn với nhau, giống như trên phim truyền hình ấy, thật đó, mình…”

“Liễu Thanh Thanh,” Thẩm Bắc Thần thở dài chặn lời tôi, “Mình biết cuộc sống của cậu không vui vẻ lắm, nhưng cậu giống như bị bệnh rồi, cần phải chữa đi!”

“Hạ Hạ đã nói cho mình biết cậu thường xuyên ảo tưởng bản thân mình là cậu ấy, khát vọng cậu có thể được sống cuộc sống của cậu ấy.”

“Đây cũng là nguyên nhân mà cậu ấy thay đổi ý định, tự nguyện tới nước Mỹ du học với mình.”

Mình không biết vì sao cậu biết số điện thoại của mình, mình sẽ đổi. Hy vọng sau này cậu đừng đi quấy rầy Hạ Hạ nữa, bảo trọng!”

 

“Tút tút tút…”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo