Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô ấy nói tôi biết đàn dương cầm, biết múa ba lê, nói tiếng Anh giống như người nước ngoài.
Tôi mặc quần áo đẹp, ở biệt thự xa hoa, sống một cuộc sống của công chúa trong truyền thuyết.
Nhưng cô ấy không biết, mỗi ngày công chúa đều thức dậy từ năm giờ sáng để học tập, cuối tuần hay kỳ nghỉ đông nghỉ hè, những người khác đều chơi bời, mà tôi không phải luyện múa thì luyện đàn.
Cuộc đời của tôi, ngoài học tập cũng chỉ có học tập.
Cha mẹ tôi thờ phụng giáo dục tinh anh, bọn họ tin tưởng vào thiên phú, nhưng lại càng tin vào mồ hôi.
Khi còn nhỏ, chỉ có khi tôi liều mạng nỗ lực,đạt được các loại cúp thi đấu, cha mẹ mới cười với tôi, mới có thể thưởng cho tôi một bữa cơm đoàn viên.
Sự nổ lực của tâm hồn, sẽ không bị bất cứ một thân thể nào trói buộc.
12.
Lục Tu Tề bắt đầu liên tục nhìn tôi, cũng không ngừng có ý định tìm tôi để nói chuyện phiếm.
“Liễu Thanh Thanh, vì sao cậu giống như là đổi thành người khác thế?”
“Đi học cũng không im lặng nữa, tư thế nghiêm túc này giống như là muốn thi vào Thanh Hoa Bắc Đại ấy, thật đáng sợ!”
Tôi đáp lại còn là một vẻ xem thường.
Chỉ còn hai tháng nữa là thi cuối kỳ, trung học Giang Nam là trường trung học phổ thông tư lập tốt nhất thành phố, muốn cạnh tranh với các trường trung học công lập số suất học lên, tiền học bổng rất cao.
Trường học có một phần thưởng dành cho người tiến bộ nhất, mỗi lần thi cuối kỳ, học sinh tiến bộ nhất trong toàn khối, chẳng những được miễn toàn bộ học phí những năm tiếp theo, còn có thể đạt được tiền thưởng hai vạn tệ.
Thật ra tiền thưởng cũng chỉ là tiện tay, tôi chủ yếu là muốn được miễn học phí.
Biểu tỉ cùng tuổi của Liễu Thanh Thanh vào trường trung học công lập tốt nhất thành phố, cô ấy cảm thấy mình không thể chịu thua, ở nhà làm ầm ĩ muốn chết muốn sống nhất định phải vào trường trung học Giang Nam.
Cũng thật là bất ngờ, cha Liễu có một người bạn làm ở phòng giáo vụ của trung học Giang Nam, người này thiếu cha Liễu một ân tình, cho nên Liễu Thanh Thanh mới có cơ hội tiến vào trường trung học này.
Chỉ là trường trung học Giang Nam học phí rất cao, học phí một năm gần như tiêu hết tiền kiếm được hàng năm của nhà họ Liễu.
Cha mẹ Liễu thắt lưng buộc bụng, tiêu toàn bộ tiền mình kiếm được lên người Liễu Thanh Thanh.
Tôi không phải là Liễu Thanh Thanh, không có cách nào yên tâm thoải mái mà hưởng thụ những thứ mà bọn họ phải trả giá.
“Lấy bài thi hôm qua ra, ai quên mang bài thi, quy định cũ, nâng ghế đứng ở cuối lớp đi!’
Thầy giáo dạy toán đi vào lớp học đẩy đẩy mắt kính, lạnh như băng mà nhìn chăm chú vào chúng tôi, cũng cắt ngang câu hỏi của Lục Tu Tề.
Bởi vì phương pháp dạy học nghiêm khắc cùng với khuôn mặt ngăm đen, chúng tôi đều gọi thầy ấy là “Hắc Diện Diêm La”
Bài thi hôm qua rất khó, tôi làm xong thì cũng gần rạng sáng.
Vì mẹ của Liễu Thanh Thanh còn cố ý hâm nóng sữa bò cho tôi, vừa xem tôi làm bài tập, vừa đau lòng mà lau nước mắt.
Tôi tìm trong cặp sách mà không thấy.
Tôi lại bình tĩnh tìm một lần nữa, vẫn không có.
Phải làm sao đây?
Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của tôi, Lục Tu Tề nhướng mày: “Tam Lang liều mạng, không phải là không làm bài đấy chứ?”
Tôi cười khổ nhìn cậu ấy: “Tớ làm rồi, nhưng quên không mang theo!”
13.
Đối với nữ sinh mà nói, việc nâng ghế đứng cuối lớp một tiết học là một việc vô cùng sỉ nhục.
Trong lớp đã từng có nữ sinh phải đứng đó, thường là vừa khóc vừa đứng.
Những người có tố chất tâm lý kém, đứng xong ngày hôm đó rồi là xin nghỉ về nhà, bởi vì không có cách nào đối mặt với sự cười nhạo của các bạn học trong lớp.
Tôi cũng đã từng một lần quên không mang bài tập, nhưng tôi lúc đó là đứng thứ nhất toàn khối, tất nhiên là có đãi ngộ đặc biệt.
Hiện tại tôi là Liễu Thanh Thanh, không phải Trần Nghiên Hạ.
Mồ hôi của tôi cứ thế chảy xuống.
Một nữ sinh béo gần 100kg đứng cuối lớp nâng ghế…
Hơn nữa, với thể lực hiện tại này của tôi, chỉ cần nâng một chút lại phải nghỉ một lát, đến lúc đó không biết bạn học cùng lớp sẽ chê cười tôi như theesnafo.
Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của tôi, Lục Tu Tề xoa xoa đầu tôi, lộ ra một hàm răng trắng tinh, cười còn loá mắt hơn cả ánh mặt trời treo bên ngoài.
“Lo cái gì, có anh đây!”
Lục Tu Tề đưa bài tập cho tôi, sau đó vẻ mặt không có vấn đề gì, đứng dậy xách theo ghế đi về cuối lớp.
Thầy dạy toán liếc mắt chán ghét nhìn cậu ấy, giống như Lục Tu Tề là đồ rác rưởi.
Tôi nhận lấy bài thi mà Lục Tu Tề đưa qua, bài thi rất sạch sẽ, câu trả lời đều chọn C, phần câu hỏi điền vào chỗ trống thì viết mấy số lung tung. Đề tự luận phía sau thì toàn bộ không làm gì.
Cảm đống lúc nãy đã trở thành hư ảo, trong lòng tôi bốc lên một nỗi tức giận.
Lục Tu Tề thật ra vô cùng thông minh, trí nhớ rất tốt, bài văn chỉ cần xem hai lần là có thể học thuộc đại khái.
Điều kiện nhà cậu ấy không tốt, mà cho dù là điều kiện tốt cũng không nên lãng phí thiên phú, mặc kệ cuộc sống như vậy.
Không được, tôi không thể để Lục Tu Tề tiếp tục sa đoạ.
Rốt cuộc, chúng tôi cũng coi như là bạn bè.