Tâm hồn rực rỡ - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

14.

Đối với một cậu trai trẻ tuổi tự luyến thối thây như Lục Tu Tề, tôi có rất nhiều cách.

“Lục Tu Tề, có dám đánh cược với tớ một lần không?”

“Thi cuối kỳ, hai người chúng ta ai có thành tích tốt hơn thì người kia sẽ phải làm đàn em, bảo gì làm nấy, còn phải gọi đối phương là chị!”

Lục Tu Tề nghiêm túc đánh giá tôi từ đầu tới trân, rồi phát ra một trận cười nhạo khinh thường:

“Chỉ có cậu á? Tuy bình thường tớ làm bài thi không tốt bằng cậu, nhưng mà cậu dùng 90% nỗ lực, mà tớ chỉ mới dùng 10%. Tớ là thiên tài, biết không?”

“Đó là tớ không muốn học, chỉ cần tớ nghiêm túc, ha ha, sợ doạ chết cậu!”

Mặt ta không có biểu tình gì mà gật gật đầu: “Cứ như thế nhé, cuối kỳ thi xong thì nhớ rõ gọi tớ là Thanh tỉ.”

“Hahaa, đồ mập nhà cậu…”

Nói được một nửa, Lục Tu Tề lại ảo não mà bịt miệng mình.

Tôi chớp chớp mắt nói với cậu ấy: “Rất nhanh tớ sẽ không mập nữa!”

Lục Tu Tề ồn ào mà kêu lên quái dị: “Cha mẹ ơi, Liễu Thanh Thanh, cậu có thể đừng làm ra biểu tình này được không, quá đáng sợ!”

“Cút!”

Quan hệ của tôi và Lục Tu Tề trở nên càng ngày càng tốt.

Bởi vì cậu ấy, thái độ của nữ sinh trong lớp cũng đột nhiên nhiệt tình hơn. 

“Liễu Thanh Thanh, cậu có thể giúp tớ đem phong thư này đưa cho Lục Tu Tề không?”

“Liễu Thanh Thanh, túi hoa quả này cậu có thể giúp tớ đưa cho Lục Tu Tề không?”

“Liễu Thanh Thanh, cuối tuần chúng tớ muốn đi chơi ở công viên Vọng Nguyệt, cậu cũng đi cùng đi, thuận tiện gọi cả Lục Tu Tề đi cùng nữa.”

Lục Tu Tề không từ chối thư, đồ vật thì đều thu, mời đi chơi thì đều không đi!

15.

Cuộc sống cứ như thế không nhanh không chậm mà tiến về phía trước, dáng người của tôi gầy đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Thành tích của tôi cũng tăng lên như bão táp, với tốc độ khiến mọi người lau mắt mà nhìn.

Một lần thi trắc nghiệm toán học ngay tại lớp, tôi đạt điểm tối đa, đứng thứ nhất.

Lục Tu Tề không chịu ngồi yên, cậu ấy bắt đầu nghiêm túc khi đi học, khi tan học thì ngây ngẩn nhìn tôi.

Hôm nay, cậu ấy lại nâng mặt ngơ ngác mà nhìn tôi, từ lúc đi học cho đến khi sắp tan học.

Tôi không nhịn được, đập vào đầu cậu ấy một cái.

“Nhìn cái gì thế!”

“Liễu Thanh Thanh, tớ cảm thấy cậu càng ngày càng giống một người.”

“Ai?”

Tôi vặn cái chai, uống một ngụm nước.

“Giống Trần Nghiên Hạ!”

“Phụt!”

“Trời ạ, Liễu Thanh Thanh, cậu làm gì thế?”

Lục Tu Tề lau mặt đầy nước, đôi mắt trong trẻo giận giữ nhìn tôi.

Tôi hít sâu một hơi, sờ sờ ngực mình, trái tim bắt đầu đập điên cuồng, lòng bàn tay cũng chảy ra mồ hôi vì lo lắng.

“Trộm nói với cậu, thật ra tớ chính là Trần Nghiên Hạ, tớ và Liễu Thanh Thanh trao đổi linh hồn.”

“Bịch!”

Một quyển sách gõ lên đầu tôi, Lục Tu Tề trợn mắt, trên mặt anh tuấn có một chút đau đớn.

“Cậu đây là học tập bị choáng váng, đã xuất hiện chứng hoang tưởng rồi à, mau nghỉ ngơi một chút, anh đây mời cậu ly trà sữa nghỉ ngơi một chút!”

16.

Lục Tu Tề và Thẩm Bắc Thần được nữ sinh toàn khối bầu là Song Tử Tinh nam thần, hiện tại Thẩm Bắc Thần đã chuyển trường, hào quang của hot boy đều rơi lên đầu của Lục Tu Tề.

Thẩm Bắc Thần học giỏi, gia cảnh xuất chúng, tuy các nam sinh ghen ghét nhưng cũng không dám nói gì.

Lục Tu Tề thì khác, cậu ấy được tuyển vào trường nhờ năng khiếu thể thao, thành tích bình thường, gia cảnh lại nghèo khó, rất nhiều nam sinh không phục hắn.

Nhưng tính cách của Lục Tu Tề kiệt ngạo khó thuần, trên người có một hình tượng tàn nhẫn mà người bình thường không có.

Rất nhiều nam sinh bên ngoài không dám làm gì hắn, nhưng sau lưng lại làm một chút chuyện.

Vì thế, tôi bị đánh trúng.

“Chạy xa 3000m, chạy vượt rào 100m, cử tạ?”

“Trương Thần Minh, cậu bị thần kinh à?”

Lục Tu Tề còn kích động hơn cả đương sự là ta, lớp phó thể dục Trương Thần Minh lạnh mặt nhìn về phía chúng tôi: “Làm sao, đại hội thể thao bỏ ra chút sức lực vì cả lớp được à?”

Phòng học vốn ầm ĩ trong nháy mắt trở nên an tĩnh, các bạn học sôi nổi hướng ánh mắt về phía chúng tôi, không ít nữ sinh rõ ràng là tức giận.

“Trương Thần Minh, để Liễu Thanh Thanh tham gia cử tạ còn không nói, chạy 3000m cùng với vượt rào 100m, thật sự hơi quá mức?”

“Cậu ấy không đi, thì cậu đi nhé?”

Các nữ sinh không nói nữa, đều gục đầu xuống làm đà điểu.

Chạy 3000m là muốn mất mạng, thi cử tạ thì mất mặt, Trương Thần Minh đúng là bóp vào mệnh môn của tất cả các bạn gái ở đây.

“Thi chạy 3000m cùng với cử tạ nhất định phải có người tham gia, các cậu cảm thấy Liễu Thanh Thanh không thích hợp, vậy thì ai thích hợp?”

“Đây là tớ đều vì lớp mà suy nghĩ, Liễu Thanh Thanh nếu có thể lấy được thứ tự tốt ở đại hội thể thao thì còn được nhận được mấy ngàn tệ tiền thưởng đấy!”

“Ba mẹ của cậu ấy bán bánh bao một ngày mới kiếm được chút tiền, các cậu đừng có phản đối người ta phát tài.”

Trương Thần Minh đĩnh đạc về chỗ ngồi, đắc ý vênh mặt lên với Lục Tu Tề.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo