Tâm hồn rực rỡ - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Các cô gái bình thường, có người dùng tay đẩy ra, có người dùng chân đá, lại có người chạy vòng quanh.

Ngoài các vận động viên chuyên nghiệp thể dục, các ngữ sinh có thể vượt được rào đã thiếu lại càng thiếu.

Sau khi tình cảm mãnh liệt đã kết thúc, hai người đều xấu hổ.

Bốn mắt nhìn nhau, lại đều đỏ mặt nhanh chóng xoay đầu.

Tôi kéo áo của Lục Tu Tề, cười rất vui vẻ: “Đi, để cảm ơn cậu, tớ quyết định tặng cho cậu một món quà!”

Phòng học nhạc của trường học mở cửa, tôi mang Lục Tu Tề trộm đi vào.

“Cậu dẫn tớ tới đây làm gì? Chẳng lẽ là muốn hát một bài để tỏ lòng cảm ơn hay sao?”

“Được, giọng của cậu cũng tạm được, đại gia tớ đây đồng ý nghe nhạc!”

Tôi còn vẻ mặt hoài niệm ngồi xuống, trước khi biểu diễn bài dương cầm, thật cẩn thận mà chạm vào phím đàn, suy nghĩ bắt đầu quay cuồng.

Nhà của Liễu Thanh Thanh không mua nổi dương cầm, tôi cũng rất ít khi có cơ hội đánh đàn.

“Khụ, khụ!”

Giọng nói tôi trong trẻo, sống lưng thẳng lên.

“Hôm nay dâng lên một khúc cho đại gia, là “Thư gửi Elise” của Beethoven, hy vọng đại gia thích!”

Âm thanh như nước chảy nhảy lên từ đầu ngón tay của tôi, tia sáng của hoàng hôn chiếu lên mặt tôi, tôi giống như quay trở về đại hội biểu diễn văn nghệ ở buổi khai giảng dành cho học sinh mới.

Tôi sẽ lên biểu diễn, tôi cũng đánh khúc nhạc đó.

Khi đó, tôi còn là Trần Nghiên Hạ, là Trần Nghiên Hạ ai ai cũng ngắm nhìn.

Sau khi ta đàn xong, ta vẫn còn bị chôn trong hồi ức, tay lại bị nắm lấy thật chặt.

Lục Tu Tề khiếp sợ mà nhìn tôi, ánh mắt lại vô cùng chắc chắn: “Cậu không phải Liễu Thanh Thanh, cậu là Trần Nghiên Hạ!”

20.

“Làm sao cậu lại nhận ra tớ?”

Tôi cùng với Lục Tư Tề ngồi ở trên mặt cỏ sân thể dục của trường học, lúc này mặt trời đã sắp xuống núi, chỉ còn lại những đám mây lớn xinh đẹp đang bay trên bầu trời.

Tôi không có hình tượng mà ngửa mặt ngã lên cỏ, duỗi toàn thân cơ bắp hoạt động một ngày.

Lục Tu Tề cũng nằm ở bên cạnh tôi, đôi tay gối phía dưới đầu, ánh mắt xa xăm.

“Bởi vì cậu tự tin. Cái loại tự tin mà tớ mới chỉ từng thấy trên người của Trần Nghiên Hạ!”

“Cho dù là khi tham gia học tập, hay là đại diện cho toàn trường đi chủ trì diễn thuyết, tớ chưa từng thấy Trần Nghiên Hạ lui bước bao giờ.”

“Cho dù là việc chưa từng làm, cậu ấy cũng sẽ rất bình tĩnh mà nói một câu, để tôi thử xem. Sau đó cậu ấy sẽ làm ra một thành tích loá mắt, khiến mọi người kinh diễm.”

“Trước kia tớ cứ nghĩ là thiên phú cùng với gia cảnh khiến cho cậu ấy tự tin như thế, sau này mới hiểu, đó là bởi vì sự nỗ lực vô cùng mạnh mẽ mà sinh ra sự thong dong.”

Hai mắt của Lục Tu Tề toả sáng, quay đầu nhìn về phía tôi, trong đôi mắt trong trẻo của cậu ấy soi bóng những đám mây trên trời.

“Cậu chính là cô ấy, mình đã biết Liễu Thanh Thanh không thể nào loá mắt như thế, chỉ có Trần Nghiên Hạ mới có thể!”

Cuối cùng tôi không cần phải một mình đem theo một bí mật trầm trọng như thế, đến khi nghe nói Liễu Thanh Thanh đã lừa tôi, Lục Tu Tề tức điên.

“Trời đất, ta đã nói ánh mắt của cậu ta mỗi ngày đều âm trầm, im lặng ít lời như thế, quả nhiên nghĩ không ra cái thứ gì tốt đẹp!”

“Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ kiếm tiền, sớm một chút mang cậu đi Mỹ, chờ đến khi đổi lại với Liễu Thanh Thanh, tớ muốn đấm cho cậu ta một trận! Đồ thiếu đạo đức!”

Tôi cùng với Lục Tu Tề liếc nhìn nhau, đều bị cảnh tượng trong tưởng tượng chọc cười.

Lục Tu Tề nhảy lên kêu to, còn đấm đá một hồi với không khí.

“Không được không được, vậy thì hiện tại cậu nỗ lực như thế, vừa giảm béo vừa học tập mỗi ngày, đến lúc đó lại biến thành đại mỹ nữ thi đậu trường đại học danh giá, không phải là có lợi cho Liễu Thanh Thanh à? Cậu ta ngồi mát ăn bát vàng một lần, sau khi đổi lại tiếp tục ngồi mát ăn bát vàng lần thứ hai, trời ơi trời ơi, tớ tức chết mất!”

“Trần Nghiên Hạ, cậu bãi công lười biếng đi, ăn thành 150 cân rồi mới đổi lại với cậu ta.”

“Ha ha ha ha ha! Cậu đang nói bậy cái gì thế?”

Tôi ôm bụng cười một trận, cũng chống thân thể đứng lên, duỗi lưng một cái.

“Cho dù là Liễu Thanh Thanh hay là Trần Nghiên Hạ, tớ vĩnh viễn là tớ, nghiêm túc sống mỗi ngày thật tốt!”

21.

Ném tạ đứng thứ ba, chạy 3000m đứng thứ 8, mà 100 mét vượt rào là kỳ quái nhất, tôi đứng thứ nhất.

Bởi vì các bạn gái khác đều bị phạt hết điểm, chỉ có một mình tôi từ đầu tới cuối vượt qua tất cả các rào.

Các bạn gái trong lớp làm thành một vòng tròn, vừa khóc vừa gọi tôi: “Liễu Thanh Thanh, cậu chính là thần của tớ! Cậu biết không, nhìn thấy cậu mặt đỏ bừng, giống như sắp bị chết ngạt, lại kiên trì chạy vòng thi cuối cùng của vòng thi chạy 3000m, tớ cũng khóc luôn rồi!”

“Không bao giờ nói cậu béo ở sau lưng nữa, tớ thật đáng chết!”

 

“Liễu Thanh Thanh, vì sao cậu có thể làm được! Lúc trước tiết thể dục ngay cả 200m cậu cũng không chạy nổi! Tớ cảm động quá đi mất!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo