Tâm hồn rực rỡ - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cửa thành cháy, vạ đến cá dưới ao.

Cậu ta không biết làm cách nào gây sự với Lục Tu Tề, đành tới tìm tôi.

Quả nhiên Lục Tu Tề rất tức, hắn nắm tay nghiến răng nghiến lợi mà nhìn chằm chằm Trương Thần Minh, tóc cũng muốn dựng thẳng lên.

Giây tiếp theo, Lục Tu Tề đẩy bàn ra, vung cánh tay lên phi về phía Trương Thần Minh.

Sau đó, tôi dùng hết sức ôm lấy eo của cậu ấy

17.

Lục Tu Tề rất khoẻ, nhưng vẫn không chịu nổi thể trọng quá lớn của tôi.

Cậu ấy sau khi giãy giụa vài cái, đã nói lắp: “Liễu Thanh Thanh, cậu, cậu buông ra, tớ không đánh nhau nữa!”

Thời tiết rất nóng, cánh tay vừa đen vừa béo của tôi ôm chặt eo nhỏ gầy gò nhưng rắn chắc của Lục Tu Tề, có thể xuyên qua lớp vải áo mỏng manh, cảm nhận thấy làn da của Lục Tu Tề phát ra hơi ấm, có chút bỏng người, làm tôi cảm thấy hoảng hốt trong lòng.

“Đánh nhau rất phiền toái, cậu có chắc là không đánh nhau không?”

Lục Tu Tề giống như vừa bị điểm huyệt, vẫn không nhúc nhích, sau một lúc lâu sau thân thề cứng đờ như người máy mới gật gật đầu.

Tôi buông tay ra, chỉ thấy Lục Tu Tề chạy ra khỏi phòng học giống như tên lửa, chỉ lưu lại một tàn ảnh.

Trương Thần Minh nhìn mà không hiểu gì: “Trời ạ, đồ thua cuộc, chạy trốn thật nhanh!”

Cậu ta bất mãn nói thêm hai câu tàn nhẫn, hậm hực về chỗ ngồi của mình.

Sau khi chuông vào lớp vang lên, Lục Tu Tề mới đỏ bừng mặt mà bước vào phòng học, trên mặt còn có nước.

Lông mi ướt át của cậu ấy nhẹ nhàng phẩy phẩy, thần sắc còn có chút không tự nhiên.

“Liễu Thanh Thanh, cậu là một đứa con gái, đừng nên động chân động tay, biết không?”

Tôi lườm cậu ấy một cái, vùi đầu tiếp tục làm bài.

“Việc đại hội thể thao là anh đây liên luỵ cậu, cậu yên tâm, cách đại hội thể thao còn hai mươi ngày nữa, kể từ giờ đến lúc đó cuối tuần cậu phải cùng tớ đến trường tập luyện, chúng ta cùng nhau nỗ lực, nhất định cậu sẽ không mất mặt.”

Tôi gật đầu, vẻ mặt không có gì.

Thân thể còn trẻ, nên thay đổi rất nhanh, trải qua hơn một tháng nỗ lực này, tôi đã gầy đi hơn mười cân.

Chờ đến khi tham gia đại hội thể thao, tôi còn có thể nhẹ đi hai mươi cân nữa, kiên trì tới lúc đó nhất định sẽ không có vấn đề gì.

Còn có mất mặt hay không mất mặt, chỉ cần tôi đã nỗ lực hết sức, sẽ không mất mặt.

18.

Sau khi gầy đi mấy chục cân thịt, ngũ quan khuôn mặt của tôi dần dần rõ ràng.

Ngũ quan thanh lệ của Liễu Thanh Thanh vốn bị che giấu ở tầng tầng lớp lớp thịt mỡ dần dần hiện ra.

Bởi vì mỗi ngày đều vận động và ăn uống nhẹ nhàng, các nốt mụn đầy trên mặt tôi cũng không còn nữa.

Tôi vừa lòng mà soi gương, tuy hiện tại vẫn có nhiều thịt trên mặt, nhưng đã là một cô gái khoẻ mạnh đáng yêu rồi.

Chỉ có làn da là hơi đen một chút, chờ sau này sẽ tốt hơn.

Tôi vui vẻ, nhưng cha mẹ Liễu thì đau lòng chết mất.

Chẳng những mỗi ngày chuẩn bị bữa sáng cho tôi, còn tăng tiền tiêu vặt nữa, chỉ sợ tôi ở trường ăn không đủ no.

Tôi nắm lấy tờ 50 tệ trong tay, trong lòng ấm áp.

Liễu Thanh Thanh, thật ra những gì cậu có không hề ít hơn so với mình, hy vọng tương lai cậu sẽ không hối hận.

Tuần sau đã là đại hội thể thao, tôi cùng với Lục Tu Tề luyện ném tạ ở sân thể dục trống trải hết lần này đến lần khác.

“Được rồi, cậu đã đạt tiêu chuẩn ném tạ, chiều nay cùng với ngày mai, chúng ta luyện chạy vượt rào đi!”

“Liễu Thanh Thanh, lan can này nhìn rất là cao, nhưng mà cậu đừng sợ, vượt rào quan trọng nhất là khắc phục tâm lý sợ hãi, động tác không khó lắm!”

Lục Tu Tề giữa ánh mặt trời không cảm thấy phiền phức mà giảng giải cho tôi các loại động tác quan trọng.

Ánh mặt trời nóng cháy, thiếu niên ấm áp, còn có từng hàng lan can màu đỏ trên sân thể dục, cảnh sắc này đã trở thành bức trăng quý giá trong đáy lòng tôi, nhiều năm sau vẫn cứ nhớ lại không biết bao nhiêu lần.

“Lục Tu Tề, tớ không sợ!”

Tôi hít sâu một hơi, cười với Lục Tu Tề một nụ cười thật tươi.

Tôi không sợ vượt rào, nhận lấy cuộc sống khó khăn này của Liễu Thanh Thanh tôi cũng không sợ.

Chỉ cần ta đủ nỗ lực, tôi không sợ gì hết.

Tôi chỉ cần toàn lực mà đi tới, còn lại giao cho thời gian.

Vận mệnh sẽ không phụ một người sống một cách nghiêm túc.

19.

Tôi hổn hển chạy đến đích, Lục Tu Tề đã nhanh hơn tôi một bước mà chạy tới.

Hắn dùng một tay kéo tôi vào ngực cậu ấy, dùng sức vỗ lưng của tôi, nói vô cùng lớn tiếng: “Liễu Thanh Thanh, cậu thật là quá trâu bò, tớ chưa từng phục ai, nhưng mà cậu thật sự, trâu bò!”

Tôi ôm Lục Tu Tề, trong lòng cũng vô cùng kích động. 

Trải qua luyện tập một ngày rưỡi, cuối cùng tôi cũng thuận lợi vượt rào!

Tuy tốc độ vẫn chậm, nhưng động tác đều đạt tiêu chuẩn.

 

Lục Tu Tề nói, con gái vượt rào, chỉ cần vượt qua được rào đã coi là lợi hại ở đại hội thể thao rồi.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo