Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Ta vừa định lật bàn thì phát hiện cái bàn im lìm không nhúc nhích.
Nhìn sang phía đối diện, hóa ra là bị Hoàng hậu và Quý phi hợp lực đè chặt lấy.
Đặc biệt là Quý phi, răng nghiến chặt đến mức sắp vỡ vụn:
"Lần nào đánh bài mà thua là cô cũng định lật bàn. Ta đã sớm đề phòng chiêu này của cô rồi."
Hoàng hậu đè nửa thân mình lên bàn, tay còn khư khư hộ vệ mấy quân bài của mình: "Ta sắp gỡ được vốn rồi, cô chơi không đẹp định chạy làng đấy hả?"
Ái chà, sao lại bị hai người họ phát hiện rồi?
Lần sau phải đổi chiêu khác mới được.
Ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo ngồi xuống: "Ta mà là loại người đó sao?"
Quý phi "tặc tặc" hai tiếng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại: "Cô là hạng người gì, ta còn lạ gì nữa."
Nàng ta tóm lấy cổ tay ta, ấn ngược lên bàn, rồi thản nhiên móc quân bài đang giấu trong lòng bàn tay ta ra trước bàn dân thiên hạ.
Hoàng hậu cau mày: "Cô còn dám trộm bài?"
Ta nghênh cổ lên, chết cũng không hối cải: "Chuyện trên bàn bài, sao có thể gọi là trộm được? Đây gọi là... trao đổi kỹ năng!"
Quý phi mặc kệ, quay sang khuyên Hoàng hậu: "Ả đã thua suốt nửa tháng trời rồi, cái loại đến trộm bài mà còn không thắng nổi thì đừng chấp làm gì cho mệt thân."
Sát nhân, còn phải diệt tâm!
Ta tức đến mức đứng bật dậy, rũ áo một cái, "lạch cạch" bảy tám quân bài giấu trong người rơi ra trắng xóa.
"Không chơi nữa! Ta không giống các cô, suốt ngày rảnh rỗi chỉ biết ăn uống vui chơi, ta còn có chính sự phải làm."
Quý phi nhướng mày: "Chính sự của cô chẳng phải là công lược Hoàng đế sao? Nhưng đã chín năm rồi, cô bỏ cuộc đi là vừa."
Đúng vậy, ta đã công lược Hoàng đế chín năm rồi.
Từ ngày hắn đăng cơ, bất kể ta làm gì, tiến độ công lược vẫn cứ giậm chân tại chỗ.
Ta đích thân bưng canh ngọt tới ngự thư phòng, Hoàng đế giật bắn mình, hỏi ta đến đây làm gì.
Nửa đêm ta kéo tay không cho hắn đi, Hoàng đế hoảng sợ bảo đầu óc ta có vấn đề.
Ta xông vào dạ yến ở Kim Điện đòi hiến vũ cho hắn xem, Hoàng đế sợ tới mức ngã lăn từ trên long sàng xuống.
Chỉ thấy trên đài cao, có cánh tay ai đó từ từ thò ra, động đậy một cái.
Thị vệ ngự tiền lập tức khiêng ta đi luôn.
Ta hỏi Hoàng hậu và Quý phi:
"Là nhan sắc của ta không đủ, hay vóc dáng ta không chuẩn? Sao hắn lại né tránh ta như tránh tà vậy?"
Hai người họ nhìn nhau, thần sắc vô cùng quái dị.
"Chẳng lẽ không có khả năng là vì... cô đang là Thái hậu sao?"
Hi hi, người ta là Thái hậu đấy.
Nhưng thế thì đã sao, có phải mẹ con ruột thịt đâu!
"Ta chỉ hơn hắn có năm tuổi. Ta nuôi hắn trong lãnh cung từ năm mười tuổi đến tận năm mười chín tuổi. Giờ chính là lúc hắn nên báo đáp ta rồi."
Hoàng hậu vuốt quân bài trong tay: "Hắn báo đáp cô rồi mà, chẳng phải đã phong cô làm Thái hậu rồi sao?"
"Nhưng cái báo đáp ta muốn không phải là cái này!"
Ánh mắt Quý phi lay động: "Cô định làm trò này ở trong cung à? Hoang dã đấy."
Hoàng hậu ho khụ khụ: "Ta nhớ kiếp trước, cô bị lửa thiêu chết, cháy suốt ba ngày ba đêm."
Quý phi tò mò: "Hoàng đế làm à?"
Hoàng hậu gãi gãi đầu, ngại ngùng bảo: "Không phải, ta làm đấy."
Quý phi: "..."
Hoàng hậu là người trọng sinh.
Kiếp trước của nàng ta là một kẻ bảo thủ cực đoan theo tư tưởng phong kiến.
Nàng ta phát hiện Thái hậu lại có ý đồ bất chính với Hoàng đế, thế là trực tiếp phóng hỏa thiêu chết ta.
Sau khi sự việc bại lộ, Hoàng đế đã ban chết cho nàng ta.
Sau khi trọng sinh, nàng ta đột nhiên tỉnh ngộ, bắt đầu sống buông thả.
Thôi kệ đi, loạn thì loạn đi, bà đây chẳng thừa hơi mà quản mấy chuyện rắc rối của các người nữa.
Thế nhưng từ ký ức trọng sinh của nàng ta, ta lại nảy sinh một suy đoán đầy phấn khích.
Hoàng đế có ta trong lòng, nên mới báo thù cho ta.
Hoàng hậu liếc ta một cái: "Ta giết là Thái hậu, hắn thực thi quốc pháp thôi, cô đừng có tưởng bở."
Quý phi suy nghĩ một lát: "Muốn biết hắn có thích cô hay không, cứ trực tiếp thử là biết ngay."
Nàng ta nhếch môi cười, ném quân bài trong tay xuống: "Thái hậu nương nương, có muốn kiếm vài nam nhân chơi đùa chút không?"
Vẻ mặt Hoàng hậu trở nên phức tạp, khóe miệng giật giật.
Chương 2
Quý phi bắt đầu thu thập danh sách mỹ nam khắp kinh thành cho ta, các cuộn tranh vẽ cứ như nước chảy đổ dồn về cung của ta.
Ta xem không xuể, chồng đống trên thư án như núi.
Mỗi khi Hoàng hậu đến thỉnh an, rảnh rỗi lại rút ra vài bức rồi bắt đầu bình phẩm.
Dù sao nàng ta cũng là người trọng sinh, những thế gia đại tộc máu mặt trong kinh thành này nàng ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
"Vị này nghe bảo là 'không làm ăn gì được', vị này thì suốt ngày la cà lầu xanh, còn vị này..." Nàng ta nheo mắt, nhìn kỹ hồi lâu, "Chẳng phải tháng trước vừa mới qua đời sao?"
Hoàng hậu rùng mình, cuộn tranh cũng tuột tay lăn xuống đất. Nàng ta "phì phì" mấy cái, rồi lấy khăn tay lau sạch tay mình.
Nàng ta tiện tay cầm một bức khác lên.
Vừa mở ra, nàng ta liền ngẩn người.
Ta bưng chén trà, tò mò ngó sang.
Người trong tranh mày kiếm mắt sáng, dáng người cao ráo, khí chất phi phàm.
Được đấy, cực phẩm đây rồi.
Hoàng hậu hoàn hồn: "Quý phi quan hệ rộng thật đấy, đến cả chân dung của Nhiếp chính vương mà cũng kiếm được."
Ta sặc trà, ho sù sụ..