THÁI HẬU ĐÀO TẨU - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Quý phi quá đáng thật, hết người này đến người khác toàn hạng "thứ dữ", nàng ta có lọc danh sách trước không vậy?

Ta giật lấy bức tranh từ tay Hoàng hậu, định ném ra ngoài cửa.

Cuộn tranh lăn tròn từ trên bậc thang xuống, cuối cùng dừng lại bên cạnh một vạt áo màu vàng minh hoàng.

"Mẫu hậu, người lại định làm gì nữa đây? Đây là Tiểu hoàng thúc đấy."

Hoàng đế cầm cuộn tranh, mặt đầy vẻ không vui bước vào.

Nghĩ lại thì mấy ngày nay Quý phi làm việc chẳng hề kiêng dè ai, chắc chắn Hoàng đế đã nghe phong thanh gì rồi.

Vốn dĩ ta chẳng hứng thú gì với Nhiếp chính vương, nhưng cái thái độ "không coi ta là phụ nữ" của Hoàng đế làm ta thấy ngứa mắt vô cùng.

"Tiểu hoàng thúc của ngươi tính ra cũng ngang hàng với ta, ta không được phép làm gì sao?"

Hoàng hậu kéo kéo vạt áo ta: "Chắc là không được đâu, người ta tính ra là em chồng của cô đấy."

"Hoàng hậu, cô không nói thì không ai bảo cô bị câm đâu."

Hoàng đế như không nghe thấy, chỉ thu cuộn tranh lại rồi đặt lên thư án.

"Mẫu hậu, đừng quậy nữa. Trẫm đã phải tốn bao công sức mới phong người làm Thái hậu được. Đừng để triều đình lại bàn tán xôn xao."

Ta vốn là phế phi bị tống vào lãnh cung, nhặt được một hoàng tử rồi nuôi nấng nhiều năm.

Lúc hắn lên ngôi, lẽ tự nhiên là ta đòi hắn báo đáp ơn nuôi dưỡng.

"Vậy ngươi muốn cái gì?"

"Ta đương nhiên muốn làm người phụ nữ tôn quý nhất trong cung này."

Sau khi nhận được thánh chỉ, ta câm nín.

Hóa ra người phụ nữ tôn quý nhất, ngoài Hoàng hậu ra, còn có thể là... Thái hậu.

Sai lầm chí mạng

Hoàng đế tùy ý lật xem mấy cuộn tranh trên bàn, mới xem được bốn năm người đã mất hết hứng thú.

Hắn vứt đại mấy cuộn tranh đi, thần sắc khinh miệt: "Chỉ là hạng dung mạo tầm thường."

Ta và Hoàng hậu bị khí thế của hắn áp đảo, gật đầu phụ họa: "Đúng thế, toàn là bọn dung tục phấn son."

Đúng lúc này, Quý phi ôm một chồng tranh lớn trước ngực, thở hổn hển chạy vào.

"Đừng vội! Ta còn nữa này, toàn là hàng mới tuyển của năm nay đấy."

Cả khuôn mặt Quý phi bị che lấp sau đống tranh.

Nàng ta chỉ mải cúi đầu nhìn đường, vất vả bước qua ngưỡng cửa cao vút.

"Hai người các cô không biết chạy lại giúp một tay à?"

3

Quý phi thân hình mảnh mai, ôm không xuể đống tranh, loạng choạng thế nào lại làm rơi mất một bức.

Ta và Hoàng hậu đứng im không dám nhúc nhích.

Hoàng đế bước tới, nhặt lên, đưa cho nàng ta.

Quý phi chỉ tưởng đó là cung nhân nào đấy, dứt khoát tống hết cả đống tranh vào lòng hắn——

Hoàng đế hai tay ôm chồng tranh, mỉm cười đầy "thân thiện": "Quý phi, dạo này nàng rảnh rỗi lắm sao?"

"Ngươi— Á, là Bệ hạ!"

Quý phi chân như gắn động cơ, vù một cái đã trốn biệt sau lưng ta.

Hoàng đế thẳng tay ném sạch đống tranh ra ngoài cửa, vỗ tay một cái dứt khoát rồi mới bắt đầu huấn thị tại chỗ.

"Một Hoàng hậu, một Quý phi, chính sự không lo làm, suốt ngày tụ tập đánh bài, còn ra thể thống gì nữa!"

Ơ, hắn không nói ta?

Ta chủ động đứng sang bên cạnh Hoàng đế: "Đúng thế, ai gia cũng thấy thật là không ra thể thống gì cả!"

Hoàng hậu và Quý phi nháy mắt ra hiệu với ta, biểu lộ sự khinh bỉ tột độ.

Hoàng đế quay người lại, nghiến răng nghiến lợi: "Đặc biệt là người, đường đường là Thái hậu mà còn dẫn đầu bọn họ quậy phá!"

Ta cứng họng, mặt mũi sượng sùng.

Hoàng đế sai người mang hết đống tranh của Quý phi đi.

Phen này đúng là "khởi nghiệp chưa nửa đường đã đứt gánh giữa chừng"...

"Xong rồi, mất sạch rồi."

Quý phi nhướng mày: "Không, ta vẫn còn hàng."

Nàng ta thò tay vào trong ngực, móc ra một cuộn tranh rồi ném vào tay ta: "Hàng ép đáy hòm đấy."

Ta chỉ thấy nóng hổi cả tay.

"Ờ... vẫn còn ấm này."

Hoàng hậu lộ vẻ chê bai: "Eww~"

Quý phi hậm hực đưa tay ra: "Không lấy thì trả đây!"

"Đâu có đâu có, để tụi này xem trước đã nào."

Cuộn tranh từ từ mở ra——

Một nam tử đoan chính, ôn nhu như ngọc.

Ta và Hoàng hậu đều ngẩn ngơ.

Quý phi tự hào: "Sức khỏe tốt, diện mạo chuẩn, chưa có nhà riêng (ý là chưa lập gia đình), không có thói hư tật xấu."

Hoàng hậu không thể tin nổi: "Huynh ấy mà cũng đồng ý?"

"Dĩ nhiên. Ta đã hỏi qua ý kiến chính chủ rồi."

 

Quý phi liếc thấy sắc mặt phức tạp của Hoàng hậu, nhanh chóng thu cuộn tranh lại, cúi đầu lầm bầm: "Ngại quá, ta chưa điều tra kỹ về các mối quan hệ tình cảm, để ta đổi người khác."

Ta giữ chặt tay Quý phi: "Chọn hắn đi."

Quý phi lén nhìn sắc mặt Hoàng hậu: "Thế này không ổn lắm đâu nhỉ?"

Hoàng hậu: "Đúng là không ổn thật, đó là anh trai ta."

Quý phi: "Ổn rồi. Để ta sắp xếp ngay."

Hoàng hậu: "..."

Chương 4

Hoàng hậu họ Thẩm, anh trai nàng là Thẩm Tu, giữ chức Tế tửu Quốc Tử Giám.

Hôm nay, mặt hồ ở Ngự hoa viên đã kết một lớp băng mỏng.

Thẩm Tu mặc thường phục màu xanh tùng bách, từ trong tay áo lấy ra một chiếc lò sưởi tay tinh xảo, đưa vào tay ta.

Huynh ấy biết ta sợ lạnh vào mùa đông.

Ta nhận lấy lò sưởi: "Thẩm đại nhân ăn mặc mỏng manh thế này, không lạnh sao?"

Thẩm Tu đáp: "Quý phi nói, thế này gọi là 'thời trang phang thời tiết'."

Ta ôm trán cười khổ, Quý phi đúng là thật tình.

Nàng ta nói với Thẩm Tu mấy thứ này làm gì chứ?

Thẩm Tu cười bảo: "Ta bỏ tiền ra mua tin tức đấy."

Chóp mũi và tai Thẩm Tu đều đã đỏ ửng vì lạnh, ta lập tức sai người đi lấy áo choàng.

"Vào noãn các ngồi một lát đi, trúng gió mà ngã bệnh thì không tốt đâu."

 

Thẩm Tu gật đầu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo