THÁI HẬU ĐÀO TẨU - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đợi khi đã vào trong noãn các, ta mới đem mọi chuyện nói rõ.

"Thật ra ta chỉ muốn tìm một người để thử xem Hoàng đế có ý với ta hay không thôi."

Thẩm Tu thở dài, không ngẩng đầu lên: "Nếu hắn không có ý thì sao?"

"Thì thôi vậy. Dù sao ta cũng quen rồi, đã chín năm rồi còn gì."

Cùng lắm thì lại tiếp tục đánh bài với Hoàng hậu và Quý phi. Có điều cứ thua mãi thế này, ta sắp nghèo kiết xác đến nơi rồi.

Thẩm Tu suy nghĩ hồi lâu mới nói: "Nếu hắn không có ý, người hãy đi cùng ta."

Năm đó, ta canh chừng trên con đường mà các giám sinh Quốc Tử Giám bắt buộc phải đi qua để rời cung, chặn đường một giám sinh đi lẻ loi, nhờ huynh ấy dạy kèm riêng cho Hoàng đế.

Vị giám sinh đó chính là Thẩm Tu. Ta và huynh ấy đã quen biết nhiều năm, luôn quan tâm giúp đỡ lẫn nhau.

Thẩm Tu nhìn ta, nói tiếp: "Người không thể cứ chôn vùi tuổi xuân trong cung mãi được."

"Ta còn có bạn bè mà, Hoàng hậu và Quý phi đều đối xử với ta rất tốt."

"Đối xử tốt với người sao?"

Thẩm Tu đưa tay rút chiếc trâm vàng trên búi tóc ta, đặt vào lòng bàn tay cân nhắc: "Dù gì cũng là Thái hậu đương triều, mà lại đeo cái trâm phượng mạ vàng (không phải vàng ròng), rốt cuộc người đã thua bao nhiêu tiền rồi?"

Ta đã thua liên tiếp suốt nửa tháng trời, lòng đang rỉ máu đây.

Nhưng miệng vẫn cứng: "Không phải vàng thật đeo không nổi, mà là mạ vàng mang lại hiệu quả kinh tế cao hơn."

Thẩm Tu cất chiếc trâm đó đi: "Thôi, đừng đeo nữa, trông già lắm."

"Huynh trả lại cho ta mau!"

Trang sức của ta đều đem đi gán nợ hết rồi, ngay cả chiếc trâm phượng mạ vàng này cũng là chiếc cuối cùng đấy.

Thẩm Tu né tránh ta, giấu tay ra sau lưng.

Ta dứt khoát gạt cái bàn nhỏ ở giữa ra, nhào lên người huynh ấy để cướp lại.

Bản gốc của chiếc trâm này là món quà Hoàng đế tặng ta vào ngày ta được sắc phong Thái hậu. Nếu hắn biết ta đã bán đồ hắn tặng từ lâu, chắc lại giáo huấn ta một trận ra trò mất.

"Thẩm Tu, huynh đừng quậy nữa. Để Hoàng đế phát hiện là ta chết chắc đấy."

Đúng lúc này, cửa noãn các bị đẩy mạnh ra.

Một luồng gió lạnh lập tức ùa vào phòng.

"Mẫu hậu cũng biết mình chết chắc sao? Xem ra trẫm đến muộn một bước, Thầy sắp thành 'cha' của trẫm luôn rồi."

Chương 5

Hoàng đế ôm chiếc áo choàng, nhìn chằm chằm vào ta và Thẩm Tu, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Từ góc độ của hắn nhìn qua, trông giống hệt như ta đang đè lên người Thẩm Tu, ép huynh ấy phải lùi lại để tránh cú vồ của ta.

Cả người ta cứng đờ, không biết phải làm sao—— ngay lúc đó, có một bàn tay siết chặt lấy eo ta.

Thẩm Tu đối diện với ánh mắt của Hoàng đế: "Thần chưa nhanh đến mức đó đâu."

Huynh ấy tự tay cài lại chiếc trâm phượng lên đầu ta.

Lúc này ta mới lồm cồm bò dậy, đi đến bên cạnh Hoàng đế: "Ngươi đến tặng áo choàng à?"

"Biết Mẫu hậu sợ lạnh, không ngờ đã sợ đến mức chui vào tận lòng Thầy rồi."

Thẩm Tu chỉnh đốn lại y phục, nói: "Nương nương chuẩn bị áo choàng cho thần, làm phiền Bệ hạ phải chạy một chuyến rồi."

Hoàng đế định đưa áo choàng vào tay ta, nghe thấy là cho Thẩm Tu, tay hắn khựng lại.

"Thầy à, trời lạnh thế này mà mặc ít thế, xem ra là không sợ lạnh rồi."

"Thần sức khỏe dồi dào, là Thái hậu quá lo lắng, sợ thần bị trúng gió mà thôi."

Trong lúc nói chuyện, Hoàng đế bước tới, khoác áo choàng lên người Thẩm Tu, còn dùng lực siết chặt cổ áo giúp huynh ấy: "Thầy à, dù sao thầy cũng không còn trẻ trung gì nữa, nên mặc nhiều một chút."

Thẩm Tu cúi đầu cười: "Thần cùng tuổi với Thái hậu, thưa Bệ hạ."

Tính ra, nói nãy giờ là chê ta già à?

Hoàng đế quay lại nhìn ta: "Mẫu hậu, trẫm không có ý đó."

Thẩm Tu đi đến bên cạnh ta, liếc nhìn Hoàng đế, giọng điệu đầy mỉa mai: "Già rồi, là do phải làm mẹ người ta đấy."

Không đợi Hoàng đế kịp nói gì, Thẩm Tu đã hành lễ rồi xin phép lui ra.

Lúc đi ngang qua ta, huynh ấy lén nhét một gói đồ vào tay áo ta.

Ta cảm nhận được độ nặng trong tay, khóe môi hơi nhếch lên.

Chương 6

Hôm nay, ta dậy thật sớm, hẹn Hoàng hậu và Quý phi tiếp tục trận chiến dở dang lần trước.

Hoàng hậu nhận tin là đến ngay, còn Quý phi mãi vẫn không thấy đâu.

Hoàng hậu đợi đến phát chán, nằm gục xuống bàn ngủ nướng.

Mãi đến khi mặt trời lên cao, Quý phi mới khòm lưng, ôm eo lết vào phòng.

"Đáng chết, tối qua Hoàng thượng đột nhiên tìm ta, bắt ta gảy đàn cả đêm."

Hoàng hậu dụi mắt, than thở: "Ta cứ tưởng trong cung có ma, hóa ra là Quý phi tấu nhạc."

Nàng ta nhìn Quý phi: "Nhưng mà, mặt mũi cô bị làm sao thế kia?"

Chỉ thấy trên khuôn mặt trắng trẻo của Quý phi xuất hiện mấy vết đỏ mảnh.

Quý phi hận thình thịch: "Còn làm sao nữa, ta ngủ gục mẹ nó lên dây đàn luôn!"

Ta và Hoàng hậu không kìm được đều bật cười thành tiếng.

Quý phi không vui, cười khẩy: "Cứ cười đi, lát nữa thua tiền thì đừng có khóc."

Hoàng hậu nhìn sang ta: "Thái hậu chẳng phải đã thua sạch cả trâm phượng rồi sao? Định tay không bắt giặc à?"

Ta cong môi cười, từ trong tay áo lôi gói đồ ra: "Các cô xem, đây là gì?"

Ta nhanh chóng mở ra, những thỏi vàng lấp lánh chói mắt thu hút mọi ánh nhìn.

"Vãi, tiểu Hoàng đế cho cô tiền à?"

"Quan tâm ai cho làm gì, bắt đầu, bắt đầu đi!"

Chúng ta chiến đấu từ sáng sớm đến tận đêm khuya, cho đến khi một vị khách không mời mà đến xuất hiện.

Quý phi đang phân vân không biết nên đánh quân bài nào, sau lưng đột nhiên thò ra một bàn tay, đẩy một quân bài xuống.

Quý phi lầm bầm chửi bới, dựng quân bài đó lên: "Ai mượn ngươi động vào hả?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo