Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến tối, Hoàng hậu và Quý phi tới, vừa gặp nhau đã cãi vã.
"Cô định ép ta chuyển nhà đúng không? Đêm nào cũng gảy cái cây đàn rách ấy, suốt nửa tháng rồi đấy cô nương!"
Hoàng hậu nằm bệt trên ghế, mắt nhắm mắt mở, quầng thâm chiếm nửa khuôn mặt, oán khí ngút trời.
Quý phi tựa vào giường nhỏ, nhắm mắt ngáp dài: "Tỷ tưởng tôi muốn đàn chắc? Tôi vốn có biết đàn đâu, là Hoàng đế cứ bắt nghe đấy chứ."
Nàng ta xòe năm ngón tay ra: "Xem này, đầu ngón tay tôi sắp chai hết lên rồi."
Ta chậc lưỡi kinh ngạc: "Hoàng đế thích nghe đàn đến thế cơ à?"
Quý phi liếc ta, đột nhiên mắt sáng rực: "Tôi có kế này rồi, đảm bảo hắn không bao giờ dám bảo tôi đàn nữa." Nàng ta nắm lấy tay Hoàng hậu: "Chị em mình có hy vọng rồi!"
Hoàng hậu không nói gì. Quý phi định lắc tay nàng ta thêm cái nữa thì ta kịp thời ngăn lại:
"Đừng lắc nữa, người ta ngủ mất tiêu rồi."
Quý phi sai người đắp chăn cho Hoàng hậu: "Đêm nay cứ để tỷ ấy ngủ ở cung của người đi, tôi còn phải đi 'hành hạ' thêm một đêm nữa."
Ngày hôm sau, Quý phi tổ chức "lớp học đàn cấp tốc", các phi tần tranh nhau đăng ký để học tuyệt kỹ cổ cầm của Quý phi. Ta cũng đến nghe thử nửa buổi.
Tiếng đàn của Quý phi, thật sự là... không còn gì để nói. Giữa chừng có người nghi ngờ trình độ của nàng: "Thế này mà cũng gọi là gảy đàn sao? Thật là sỉ nhục phong nhã."
Quý phi ôm đàn cười: "Bệ hạ lại cứ thích cái loại công phu tầm thường không vào đâu được này của bổn cung đấy."
Mọi người nhìn nhau, sau đó học càng hăng hơn.
Chẳng mấy chốc, khắp lục cung chỗ nào cũng nghe tiếng tơ trúc, "ma âm" lượn lờ suốt ba ngày không dứt. Nghe nói hôm đó, Hoàng đế còn chưa kịp đi tới cung Quý phi đã phải bịt tai quay xe trở về.
Chỉ có Thái hậu là ta ở phía sau cùng nên còn được thanh tịnh.
Đêm xuống rảnh rỗi, bị bầu không khí dạo này ảnh hưởng, ta cũng bê một cây đàn ra sân. Cung nhân tụ tập dưới hiên, kê thang thắp đèn lồng. Một cung nữ chạy lại nói trước đó Quý phi có tặng một chiếc đèn kéo quân, hỏi ta có muốn xem không.
Ba cung nhân khiêng chiếc đèn khổng lồ đặt lên bàn đá trong đình. Thắp nến lên, mặt đèn sáng dần, xoay quanh trục giữa. Đèn kéo quân có sáu mặt, vẽ lại phong cảnh thiên hạ bằng những nét bút cực kỳ tinh xảo. Cảnh tượng lung linh ảo diệu ấy phản chiếu khắp gian đình, như thể đang trong giấc mộng thần tiên.
Quý phi cũng biết chọn quà phết.
Ta khẽ mỉm cười, đầu ngón tay lướt nhẹ, tiếng đàn như nước chảy.
Vừa dứt khúc nhạc, từ cửa truyền đến giọng nói quen thuộc:
"Hóa ra người cũng biết gảy đàn."
Hoàng đế từ cửa bước vào, vừa đi vừa ôn tồn nói: "Những chỗ khác ồn quá, trẫm chỉ có thể đi ngang qua chỗ người thôi."
Ta đặt tay lên dây đàn: "Ta biết nhiều thứ lắm. Cầm kỳ thi họa đều biết một chút."
Ta ôm đàn đi vào phòng: "Ta còn biết nấu ăn, biết khiêu vũ, là do ngươi không có phúc phận thôi."
Hoàng đế nghe vậy thì mỉm cười.
Hắn bắt đầu lảng sang chuyện khác, nói về chiếc đèn kéo quân: "Đèn này làm tinh xảo thật, hiếm thấy ai có tâm như vậy."
Ta thấy hắn nhạt nhẽo, tùy miệng đáp: "Quý phi tặng ta đấy."
Ánh mắt hắn dừng lại một chút, phất tay, lập tức có người tiến lên thổi tắt nến.
Trong sân bỗng chốc tối sầm lại.
Ta đứng chôn chân tại chỗ, cau mày: "Ngươi không thấy ta vui vẻ được một tí à?"
Hắn chẳng hề thấy có lỗi, ngược lại còn nhàn nhạt nói: "Quý phi làm mai làm mối cho người và Thẩm Tu, ai biết được chiếc đèn này thực chất là do ai tặng?"
Ta hít sâu một hơi, xem ra sắp phải cãi nhau với hắn rồi.
Ta sai người cất cây đàn đi trước để lát nữa khỏi bị đập nát.
"Thẩm Tu tặng thì đã sao? Ta và Thẩm Tu vốn là bạn cực tốt. Chút cầm kỳ thi họa ta biết đều là do huynh ấy dạy. Ngay cả cây đàn lúc nãy cũng là huynh ấy tặng ta đấy."
Ta nói thêm một câu, sắc mặt Hoàng đế lại trầm xuống một phần.
"Vậy nên hắn dạy người đàn khúc Phượng Cầu Hoàng?"
"Không phải. Là ta chủ động muốn học, ta chỉ biết mỗi khúc đó thôi."
Ta đứng dưới hiên đối mặt với hắn. Hắn tức đến mức nửa ngày không nói nên lời, phất tay áo bỏ đi.
9
Hoàng đế hạ chỉ, nghiêm cấm lục cung tấu nhạc.
Nghe nói Quý phi vừa nhận chỉ dụ xong là đập đàn ngay lập tức, cười đầy âm hiểm: "Đòi đấu với bà đây à."
Hôm nay tuy là ngày đông nhưng nắng rất đẹp, chiếu lên người ấm áp vô cùng.
Hoàng hậu tinh thần phấn chấn, hẹn ta ra ngoài.
Quý phi đã bày sẵn lò than hồng trong đình bên hồ Minh Hồ, bảo là muốn "vây quanh lò sưởi nấu trà".
Quên chưa nói, hiện tại Quý phi đã bị thất sủng rồi. Nàng ta muốn ăn mừng chuyện này một phen.
Khi chúng ta gần đến hồ Minh Hồ, từ xa đã nhìn thấy Quý phi, cả hai đồng thời dừng bước.
Bởi vì bên cạnh nàng ta còn có một nam nhân.
Hai người giằng co qua lại, không biết đang làm gì, nhìn chung là khá gay gắt.
Ta liếc nhìn Hoàng hậu: "Ờ... hay là quay về cung của ta ngồi thêm lát nữa nhỉ?"
Hoàng hậu nhìn ta: "Ơ, cô không quản à?"
Ta do dự một lát: "Theo lý mà nói, cô là Hoàng hậu, cô phải quản trước, cô quản không xong thì mới đến lượt ta."
Hoàng hậu bảo: "Hai ta cùng xuất hiện, làm gì có chỗ cho ta lên tiếng? Cô là người thống quản toàn cung mà."
Ta bước đi được nửa bước, luyến tiếc quay đầu nhìn Hoàng hậu: "Thật sự không về cung ta ngồi thêm tí nữa sao?"
Hoàng hậu nương nương nở nụ cười, rồi bất thình lình đẩy mạnh ta ra ngoài.
Nàng ta còn dùng thuật giả giọng, hô lớn một tiếng: "Thái hậu nương nương giá đáo!"