Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý phi và nam nhân kia đồng loạt nhìn sang——
Ta vừa định lấy lại vẻ uy nghiêm để mắng Quý phi một trận.
Nhưng vừa nhìn rõ mặt nam nhân kia, ta vắt chân lên cổ chạy thẳng.
"Chạy mau, là Nhiếp chính vương!"
Hoàng hậu chưa hiểu mô tê gì đã bị ta lôi đi xềnh xệch: "Cô điên rồi à? Trong cung không được phép chạy bộ."
Ta kéo nàng ta nấp vào một góc tường, ló đầu ra nhìn trộm hai người kia.
Hoàng hậu vẫn còn lải nhải: "Chúng ta dù sao cũng là Hoàng hậu và Thái hậu, chạy như đi trốn nợ thế này, người ngoài lại tưởng có biến động cung đình đấy."
Ta bịt miệng nàng ta lại: "Cũng sắp rồi, đó là Nhiếp chính vương và Quý phi đấy."
Hoàng hậu trợn tròn mắt, gạt tay ta ra: "Là Nhiếp chính vương! Vậy có phải nếu hắn tạo phản thành công, ta sẽ không cần làm Hoàng hậu nữa đúng không?"
Ta lạy luôn. Xung quanh ta có ai bình thường không hả?
Ta suy nghĩ kỹ một chút, nếu Nhiếp chính vương soán ngôi thành công, hạng người như chúng ta sẽ có kết cục thế nào?
"Thì là cô làm Thái hậu, còn ta làm Thái hoàng thái hậu."
Hoàng hậu lườm ta một cái: "Thế thì liên quan quái gì?"
"Ta đâu có nói là người thật làm, hay là cái bài vị làm đâu?"
"Ta đã chết một lần rồi, ta KHÔNG - HỀ - QUAN - TÂM."
Hoàng hậu hiên ngang bước ra ngoài, tiếp tục đi dự hẹn của Quý phi.
Ta dậm chân một cái rồi cũng bám theo.
Nếu ông trời đã để Nữ chính Công lược, Nữ chính Trọng sinh và Nữ chính Xuyên không tụ hội một chỗ, vậy thì ta sẽ đại diện cho bộ mặt của giới Công lược, quyết không để ai khinh thường chúng ta được.
Khi quay lại bờ hồ, chỉ còn mỗi Quý phi đang chột dạ, nàng ta đon đả nướng đồ cho chúng ta ăn.
Ta vừa ăn khoai lang nướng vừa thổi phù phù.
Hoàng hậu thấy ta chỉ biết cắm đầu vào ăn, bèn tự mình lên tiếng hỏi chuyện giữa Quý phi và Nhiếp chính vương.
Quý phi nói: "Chuyện dài lắm, trước đây ta có hứa với hắn một việc, giờ ta muốn nuốt lời nên hắn không chịu để yên."
Hoàng hậu tò mò: "Cô hứa gì với hắn?"
Quý phi đáp: "Hắn nhờ ta giúp hắn gặp một người."
Ta không hiểu lắm, thắc mắc: "Khắp thiên hạ này, còn có người nào mà Nhiếp chính vương không gặp được sao?"
Hồi tiên đế còn tại vị, Nhiếp chính vương là em út của ông ấy, hành sự xưa nay vốn ngông cuồng, ra vào nội cung như đi chợ.
Hoàng hậu trầm tư một lát, quay sang hỏi ta: "Thái hậu ở trong cung nhiều năm, đã gặp Nhiếp chính vương chưa?"
"Gặp rồi chứ. Hồi ở lãnh cung, ta đụng mặt hắn mấy lần, trước đây hắn hay vào lãnh cung chọc ghẹo cung nữ lắm."
"Khoan đã, khoan đã, ta sống hai kiếp rồi mà chưa từng nghe nói Nhiếp chính vương háo sắc bao giờ."
Nhưng ta đâu có nói dối.
Mấy năm đó tiểu Vương gia rất thích vào lãnh cung chơi, cứ thấy ai trông được mắt là lại hỏi "Có phải nàng không?", rồi thì "Tại sao không đến tìm ta?" đại loại thế.
Quý phi ghé sát lại, hất hàm về phía ta: "Vậy nên, hắn cũng từng hỏi người à?"
Ta khẳng định chắc nịch: "Hỏi rồi chứ. Ta là đệ nhất mỹ nhân lãnh cung mà, chẳng mấy chốc hắn đã hỏi đến chỗ ta rồi."
"Thế người trả lời thế nào?"
"Lúc đó ta quỳ sụp xuống ngay lập tức, hét lớn 'Vương gia tha mạng!'."
Ta đắc ý nhướng mày: "Các cô biết không? Sau đó cả cái lãnh cung đều dùng chiêu này của ta, thế là hắn không thèm đến nữa."
Hoàng hậu hơ tay sưởi ấm bên lò lửa: "Rõ ràng quá rồi còn gì? Hắn đang tìm người, người đó ở lãnh cung."
Nàng ta chỉ vào vệt khoai lang dính trên khóe miệng ta: "Xác suất cao là tìm cô đấy."
Ta lấy khăn tay lau miệng: "Ta? Tìm ta làm gì? Cuộc đời ta đã đủ phong phú đa dạng lắm rồi."
Quý phi đặt kẹp nướng khoai xuống, từ trong ngực lôi ra một cái túi thơm ném vào người ta.
"Hắn đúng là đang tìm người đấy. Hắn bảo người xem cái này là sẽ hiểu ngay."
Ta bán tín bán nghi mở ra xem.
"ĐM, trả tiền đây!"
Ta chẳng hiểu gì cả.
Quý phi giật phắt mảnh giấy đi: "Nhầm rồi, cái này là viết cho ta."
Nàng ta lại móc từ trong ngực ra một túi thơm khác.
Lần này nàng ta xem hộ ta trước, xác nhận không nhầm mới đưa giấy cho ta.
Trên đó viết là: 【Kẻ công lược kia, cô nhầm đối tượng rồi, lão tử mới là người cần công lược đây!!! Tốt nhất cô nên mau đến gặp ta, nếu không ta sẽ tạo phản đấy.】
Im lặng.
Sự im lặng bao trùm như đêm tối trên cầu Cambridge.
Hoàng hậu trợn tròn mắt, không thể tin nổi: "Chuyện này mà cũng nhầm được sao? Lạy hồn, chín năm rồi đấy."
Ta sợ đến mức ném mảnh giấy xuống đất, còn bồi thêm mấy phát giẫm: "Sao có thể chứ? Nhiệm vụ của ta là hỗ trợ tiểu Hoàng tử lên ngôi, rồi trở thành Hoàng hậu mà."
Hoàng hậu thở dài: "Cái chữ 'Tiểu' trong tiểu Hoàng tử, có lẽ là chỉ thứ tự vai vế, chứ không phải tuổi tác đâu."
Quý phi nhún vai bất lực: "Ta không làm trong ngành của cô nên không rõ, nhưng ta nghe nói kẻ công lược đều có hệ thống mà. Hệ thống của cô đâu?"
"Chết rồi."
Chương 10
Chín năm trước, vào một đêm khuya.
Lãnh cung bốc cháy ngùn ngụt, ta xuyên vào thân xác của một phế phi trẻ tuổi.
Hệ thống đang giao nhiệm vụ cho ta, ta thì xách váy chạy thoát thân.
Khốn nỗi lửa quá lớn, ta không tài nào ra ngoài được.