THÁI HẬU ĐÀO TẨU - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

úng lúc thấy cái chum nước đầy dưới hiên, ta bèn nhảy tót vào trốn.

Trong chum nước đó còn giấu một thiếu niên thanh tú, hắn nhắm nghiền mắt dưới nước, mặt cắt không còn giọt máu.

Ta sợ hắn chết đuối nên đã truyền khí cho hắn.

Đợi đến khi lửa tắt, ta mới biết hắn là Hoàng tử sinh ra trong lãnh cung.

"Ta cũng không ngờ được là hệ thống không chống nước, lúc đó bị chết đuối luôn rồi. Nhưng ta vẫn có thể nghe lại đoạn ghi âm hồi đó——"

Hoàng hậu và Quý phi nhìn nhau, vẻ mặt đầy kỳ thị.

"Ký chủ, nhiệm vụ của chúng ta là hỗ trợ tiểu Hoàng tử lên ngôi vị Đế vương, đạt được kết cục 'Đế hậu tình thâm' là xong ngay! Có phải rất đơn giản không? Cô đừng chạy nữa, hắn sẽ đến cứu chúng ta thôi, chúng ta chỉ việc chờ—— Á, cô đừng... tôi không chống nước... ùng ục... ùng ục..."

Ta đập bàn, bừng tỉnh đại ngộ.

"Hóa ra là vậy. Bảo sao nhiệm vụ của ta lại khó thế, đáng lẽ ra là hắn phải cứu ta ra khỏi lãnh cung, sau đó hắn đăng cơ, ta làm Hoàng hậu."

Hỏng bét rồi, bao nhiêu năm chịu khổ coi như đổ sông đổ biển hết.

"Giờ tính sao đây, đi theo hắn tạo phản à?"

Hoàng hậu giãn cơ mày, tựa lưng ra sau: "Kiếp này cuối cùng cũng có chút chuyện hay ho để xem rồi."

Quý phi nhún vai: "Người cứ đi gặp hắn xem sao đã, người ta đợi người tận chín năm rồi đấy."

Ta liếc nhìn nàng ta bằng nửa con mắt: "Cô nhận của hắn bao nhiêu tiền rồi, chia ta một nửa thì ta đi."

Hoàng hậu nhìn chằm chằm Quý phi, ánh mắt lay động: "Lần trước vụ mấy bức tranh, có phải cô cũng nhận tiền của hắn không?"

Lúc này ta mới phản ứng lại——

Vụ tranh ảnh lần đó, ngoài Nhiếp chính vương được vẽ đẹp rạng ngời ra, mấy người khác ai nấy đều có vấn đề.

Quý phi khóc mếu máo chạy về cung lấy tiền trả cho ta.

Mấy ngày sau, ta đi gặp Nhiếp chính vương.

Ta hiếm khi nhìn kỹ hắn, giờ nhìn gần mới thấy, người thật còn đẹp hơn trong tranh vài phần. Chỉ có điều sắc mặt không được tốt lắm.

"Cô có biết không? Mấy năm đó, ta lật tung cả bãi hỏa hoạn, tìm khắp lãnh cung, ta mẹ nó cứ tưởng là mình đến muộn, cô đã chết rồi."

Ta vội vàng đặt chén trà xuống, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi mà, ngại quá, hệ thống của ta chết sớm, đây thực sự là hiểu lầm."

Nhiếp chính vương hít sâu một hơi, đấm mạnh vào ghế.

"Xin lỗi mà có tác dụng à? Chín năm qua, ta đều phải tự mình cày cuốc (solo), cày đến mức thành Nhiếp chính vương luôn rồi đây này."

Hắn từ trong tay áo rộng thùng thình ném một vật hình chữ nhật màu đen lên bàn: "Biết hôm nay gặp cô, ta đặc biệt mang theo cho cô đấy."

"Vãi, ngươi lập bài vị cho ta luôn à?"

Trên đó viết: Bài vị của Kẻ Công Lược.

Ta thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn không biết tên ta là gì.

Nhiếp chính vương nghiến răng nghiến lợi: "Ta đã bái cô tận chín năm, lương tâm cô có cắn rứt không hả? Nếu không phải ta gặp được con mụ xuyên không kia, ta cũng không biết Thái hậu nương nương chính là cái đồ đại ngốc đó."

"Đừng chửi người ta chứ, ta ở trong lãnh cung tận bảy năm, khổ lắm đấy. Ta cũng đâu có muốn thế."

Ta đẩy chén trà trước mặt về phía hắn, cười nịnh nọt: "Ngài uống trà đi."

Hắn đen mặt: "Không uống."

Ta đưa đĩa bánh trên bàn cho hắn: "Ngài ăn bánh đi."

Hắn ngoảnh mặt đi từ chối: "Không ăn."

Quả nhiên đối tượng công lược nào trên đời này cũng có vấn đề về thần kinh.

"Vậy ngài muốn thế nào?"

Hắn khẽ nhíu mày nhìn ta: "Cô không có chút kiên nhẫn nào với ta sao? Chín năm đã lỡ, cô không muốn bù đắp à? Số ta sao mà khổ thế này, thôi ta ôm bài vị về nhà khóc một mình đây."

Hắn cầm lấy đồ đạc định bỏ đi, ta vội vàng kéo hắn lại.

"Đừng đừng đừng, có gì từ từ nói. Ta chỉ muốn hỏi, tiếp theo hai ta tính sao?"

"Ta đã hỏi thăm 'phía trên' rồi, giờ cô kết hôn với ta thì nhiệm vụ công lược vẫn tính là thành công. Cả hai chúng ta đều có thể về nhà."

Ta ngước lên nhìn hắn: "Kết hôn? Hai ta đã có tình cảm gì đâu."

Nhiếp chính vương nghiêng người sát lại, cười u uất: "Ta có mà, ta có một loại tình cảm tưởng nhớ vong thê (người vợ đã khuất) dành cho cô đấy."

Ta từ từ lùi lại, mặt đầy vẻ chê bai: "Nhưng ta là Thái hậu, kết hôn không tiện lắm."

Hắn tiến lại gần, cong môi cười: "Nhưng ta là Nhiếp chính vương, loại chuyên cưới Thái hậu đấy."

Ơ khoan, rốt cuộc là ai công lược ai vậy?

11

Thái hậu gả cho Nhiếp chính vương?

Chuyện này đúng là quá sức đột ngột.

Hơn nữa, hắn cứ thế mà ghé sát lại gần, ta phải dùng hết sức đẩy hắn ra một cái.

Nhiếp chính vương ôm ngực, vờ vịt tỏ ra yếu ớt: "Chẳng lẽ người đã đem lòng yêu tiểu Hoàng đế, hay là Thẩm tế tửu rồi?"

 

Hắn ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt ta, nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Người có hiểu thấu nỗi đau của một kẻ phát hiện ra người vợ đã khuất chín năm trước của mình thực chất vẫn còn sống, nhưng nàng lại muốn đi lấy người khác không?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo