Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thị nữ cấp tốc tiến lên, nửa đẩy nửa kéo, đưa ta vào tẩm điện của Tạ Cảnh Sơ.


Ta đứng ở cửa, quay đầu nhìn cánh cửa điện đóng chặt, đầu óc mờ mịt.


Bọn họ thậm chí còn khóa cửa!


Tim ta điên cuồng nhảy dựng, muốn gọi người.


Trong điện truyền đến một trận tiếng bước chân.


Tiếng bước chân trầm ổn, có lực, dù thế nào cũng không giống như bị bệnh.


"Vãn Vãn?"


Thanh âm trong trẻo lạnh lùng của Tạ Cảnh Sơ câu lấy tâm phách của ta.


Rõ ràng không có gì khác biệt so với ngày thường, rốt cuộc, vì sao ta lại cảm thấy không đúng!


Đều tại đám người đang phát ra mấy dòng "a a a" trên đạn mạc!


Đều là chúng nó chỉ ta đi sai hướng.


Ta tránh ánh mắt của hắn, nhỏ giọng nói: 


"Thái tử ca ca."


"Lại đây đi."


Hắn ôn nhu thay ta vuốt ve tóc mai, đầu ngón tay không chạm vào bất kỳ một tấc da thịt nào của ta.


Hắn có chừng mực như vậy, sao lại là như những gì đạn mạc nói!


Ta từng bước, từng bước, đi theo sau lưng hắn.


"Hôm nay sao lại đến đây?"


Ta tuyệt đối không thể nói ta là vì đến câu dẫn hắn được.


Ta cắn môi: 


"Bọn họ nói chàng bị bệnh, ta đến xem một chút."


Hắn ngồi đối diện ta, chống đầu mỉm cười, dường như đang cổ vũ ta tiếp tục nói.


Ta đem hộp thức ăn mang đến đặt lên bàn.


Bên trong là bánh hoa quế ta tự làm và một chén rượu.


Hắn nhặt lên một miếng bánh hoa quế rồi nếm thử, ta ngồi đối diện, bất an.


"Ngon không?"


Ta hỏi, chỉ để phá vỡ bầu không khí yên lặng nguợng ngùng.


Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt đen trầm chạm vào mắt ta: 


"Là Vãn Vãn làm sao?"


Ta gật đầu.


Ta đã học tới hai ngày, hôm nay mới đặc biệt làm.


Ban đầu, kế hoạch của ta là ở trong xe ngựa uống thuốc kích tình, chờ đến chỗ Thái tử ca ca dược hiệu thì vừa lúcphát tác.


Tục ngữ nói rất hay, nữ truy nam cách một lớp sa.


Thêm vào đó, ta là Thái tử phi của hắn, hắn khẳng định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.


Chờ gạo nấu thành cơm, ta yêu cầu hắn chịu trách nhiệm, vậy là chúng ta liền có thể chính thức thành hôn!


Thế nhưng……


Vừa rồi ở trên xe ngựa, vì do dự nên ta cũng không uống rượu.


Lần sau đi, lần sau đi.


Lần sau lại làm.


Ta hơi thẹn một chút.


Ta vừa nghĩ thông, còn chưa kịp thu hồi ánh mắt thì đồng tử đã co rút.


Sao hắn dã rót một ly rượu rồi!


Ta vội vàng ấn hắn lại, thanh âm run rẩy: 


"Thái tử ca ca, người bị bệnh vẫn không nên uống rượu."

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo