Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hắn nhìn ta một cái thật sâu, ôn nhu nói: 


"Không sao, tâm ý của Vãn Vãn không thể lãng phí."


Trọng âm nhấn vào hai chữ "tâm ý".


Ta nghi hắn đã biết cái gì đó.


Ta còn muốn ngăn cản, hắn lại dùng một tay khác tiếp nhận ly rượu uống một hơi cạn sạch.


Hắn uống gấp, vài giọt rượu còn sót lại chảy vào vạt áo, làm ướt cổ áo mỏng manh, bốc hơi ra đôi chút mùi rượu.


Hắn đã uống rồi


Tạ Cảnh Sơ xoay cổ tay, bàn tay vừa rồi bị ta đè lại giờ đổi thành nắm chặt tay ta.


"Vãn Vãn khẩn trương như vậy sao?"


Ta ấp úng: 


"Không, không có, ta không khẩn trương."


"Là vậy sao?"


Ta gật đầu như giã tỏi: 


"Ừ ừ ừ, ta không khẩn trương."


Tạ Cảnh Sơ dùng đầu ngón tay ấn ở trên môi ta.


Đây là lần đầu tiên hắn thân mật với ta như vậy.


Hắn, trước kia đối với ta rất có chừng mực.


Chẳng lẽ dược hiệu đã phát tác rồi?


Ta nhớ loại ta mua không nhanh như vậy.


"Còn nói không khẩn trương." 


Hắn ôm ta trên đùi, bất đắc dĩ nói.


"Chỉ có chút gan này cũng dám hạ dược ta?"


Ta trừng lớn mắt: 


"Làm sao mà chàng biết?"


Hắn vén ra cổ áo ta, nhẹ giọng thở dài: 


"Tâm tư đều viết trên mặt, Vãn Vãn khi nào mới có thể trưởng thành đây?"


Ta chấn kinh: 


"Thật sự rõ ràng như vậy sao?"


Hắn rũ mắt: 


"Ừ."


"Chàng biết hết! Vậy vì sao chàng còn muốn uống!"


[Ha ha ha ha, nữ nhân ngoan này thật đáng yêu, vừa vào cửa đã lén lén lút lút, ánh mắt không ngừng nhìn về phía chung rượu, Tạ Cảnh Sơ nhìn qua là thấy nàng lại giả bộ như không có việc gì, ai mà không nhìn ra chứ.]


[Nàng còn nghiêm túc chất vấn nam chủ, không sợ bị xử lý tại chỗ sao, tình yêu thuần túy giữa thanh mai trúc mã đúng là tuyệt nhất.]


[Nam chủ đã động thủ rồi, nữ chủ sao còn không phản kháng, vô vị, nhìn không nổi rồi.]


[Lâu trên, ngươi có bệnh thì mau cút, người ta tình cảm thì cản trở ngươi sao, có phải cuộc sống không như ý nên đi tìm chuyện không hả, cười chết mất.]


Phía đạn mạc đang cãi nhau.


Lòng bàn tay Tạ Cảnh Sơ phủ lên ta, hắn ở bên tai ta cười khẽ: 


"Bởi vì… Vãn Vãn của ta, đã trưởng thành rồi."


!!!


Hắn, vừa rồi còn nói ta chưa trưởng thành.


Hiện tại lại nói ta trưởng thành.


Hai chữ trưởng thành này rõ ràng không phải cùng một ý tứ.


Đạn mạc trước mắt đột nhiên biến mất.


Ta nhìn thấy câu cuối cùng là: 


"Trời ơi, còn có cả chế độ che màn nữa hả? Bắt mình tưởng tượng luôn à? Cứu với, có màn hình đen là không chịu nổi đâu!”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo