Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày đó, ánh mắt Tạ Cảnh Sơ âm trầm.


Hắn xách ta về, phạt ta chép kinh.


Ta chép được hai trang thì buồn ngủ, ngủ luôn, giấc ngủ vừa sâu vừa dài.


Còn mơ thấy một giấc mộng xuân đầu tiên trong đời.


Trong mộng, hắn tùy ý đùa bỡn ta, sờ soạng khắp nơi.


Ta rơi lệ cầu xin, hắn lại hoàn toàn không để tâm.


Sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn thân ta đau nhức, cảm giác cứ như mộng xuân đã hóa thành hiện thực.


Mấy tháng sau đó, ta tránh hắn như tránh rắn độc. Mỗi lần nhìn thấy hắn, ta lại nhớ tới giấc mơ mờ ám đó.


Sau đó…


Ta cứ mơ thấy mãi, đến mức quen rồi, chẳng còn thấy xấu hổ nữa.


Đặc biệt là gần đây.


Lần trước trong cung có yến tiệc, ta uống say… Hình như mơ thấy hắn…


Không biết lần đó là mơ hay là thật.


Chắc là mộng thôi.


Ta lắc mạnh đầu, không thể nghĩ tiếp nữa.

Dứt khoát nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.


Không biết có phải vì vòng tay hắn quá ấm không, mà ta cứ giả vờ… Rồi lại ngủ thiệt.


Trong mơ, ta thấy hai chúng ta lúc còn nhỏ.


Hắn nắm tay ta, từ một đầu hoàng cung đi đến đầu kia.


Đi mệt, ta leo lên lưng hắn, nằm sấp. Chúng ta len lén tránh khỏi đám cung nữ thái giám mà chạy khắp nơi.


Bọn họ tìm không thấy, quýnh lên như kiến bò trên chảo nóng.


Ta núp trong lòng Tạ Cảnh Sơ, hắn bất đắc dĩ ôm ta, nhẹ giọng bảo:

[Vãn Vãn, chúng ta nên trở về rồi. Trốn nữa mẫu hậu sẽ lo lắng.]


Đó là chuyện của rất, rất lâu về trước rồi.


4


Tối đến tỉnh lại, bên ngoài đã là hoàng hôn.


Tạ Cảnh Sơ không còn ở bên cạnh, chăn bông cũng lạnh ngắt.


Ta ngáp một cái rồi đứng dậy. Trong tẩm điện yên tĩnh vô cùng, chắc hẳn hắn đã sai người không được đến quấy rầy.


Ta thay y phục, bất chợt nghĩ: hiện tại ta với hắn có được coi là vụng trộm không nhỉ? Thật kích thích.


Bản triều trải qua hai đời tiên đế đều lấy trị nước theo lối vô vi làm trọng, dân sinh khốn khó mới khôi phục được phần nào. Đến đời bệ hạ đương kim lại là minh quân thực thụ, thiên hạ thịnh thế, dân phong cũng dần cởi mở.


Cái ý tưởng xấu xa hạ dược đó là do quận chúa bày ra. Nàng nói:

“Không thành hôn thì thôi, nhưng ngươi theo đuổi hắn bao lâu rồi, sao có thể để công sức đổ sông đổ bể? Dù gì cũng phải ngủ với hắn một lần chứ.”


Nàng còn chớp mắt với ta, rồi thần bí đưa một lọ thuốc:


“Cố lên Vãn muội muội. Đàn ông ấy à, một khi đã nếm qua thì sẽ không còn cố chấp nữa đâu. Chờ ngươi bắt được biểu đệ, tỷ lại tặng ngươi hai nhạc kỹ.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo