Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khán giả đạn mạc rất gấp.


Ta cũng rất gấp.


Ta nắm chặt cánh tay hắn, thanh âm run rẩy: 


"Thái tử ca ca, ta có thể hối hận không."


Hắn cúi người xuống, nhéo cằm ta: 


"Không thể, Vãn Vãn làm sai thì phải chịu trừng phạt."


"Nhưng mà…"


Hắn thì thào nói nhỏ: 


"Vãn Vãn nỡ để ta khó chịu sao?"


Hối hận.


Sớm biết vậy thì đã mang theo thuốc giải rồi!


"Vãn Vãn đừng khóc." 


Tạ Cảnh Sơ hôn đi nước mắt của ta.


"Sao lại khóc càng dữ hơn chữ, Vãn Vãn của ta làm bằng nước sao?"


Đợi một lát.


Ta nhớ hình như có người nói hắn bị bệnh.


Hiện tại, hắn nào có một chút dáng vẻ bị bệnh a?


3


[Phục hồi rồi à?]


[Thật hay giả vậy? Để ta bắn thử một cái đạn mạc xem sao.]


[Ta thấy, đạn mạc chạy được rồi, mà sao vẫn chưa có hình ảnh gì thế?]


Ta mở mắt ra — những dòng đạn mạc vẫn đang hiện trên màn hình.


Bọn họ hình như không thấy hình ảnh, nhưng vẫn có thể bình luận như thường.


[Có ai biết đã mấy ngày rồi không?]


[Hình như mới ba ngày thôi!]


[Chết thật, mới ba ngày à?]


Ta tức nhưng không có chỗ xả giận.


Ba ngày còn chưa được?


Ta sắp hỏng luôn rồi đây này!


[Ta còn tưởng muội muội cho nam chủ uống xuân dược thì mọi chuyện sẽ kéo dài lâu cơ, dù sao giúp nàng giải dược với lấy nàng ra làm thuốc giải là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà.]


[Nam chủ bị hạ dược thì còn biết kiềm chế. Nữ chủ tự uống thì không khống chế nổi mình đâu. Ôm hôn vài cái, nam chủ mà không rụng hết giáp mới lạ.]


[Cũng đúng, hắn nhịn lâu như vậy rồi, không vội lúc này mới lạ.]


[Tạ Cảnh Sơ: Đúng rồi đấy, cứ tuyên truyền kiểu đó đi. Là ta đang nhẫn nhịn, chứ không phải là không được đâu.]


[Đừng chọc nữa, lầu trên làm ta cười muốn chết luôn rồi.]


Tai ta đỏ bừng. Định ngồi dậy thì một bàn tay từ phía sau kéo ta lại, ôm trọn vào lòng.


Cằm hắn đặt lên đỉnh đầu ta:


[Tỉnh rồi à?]



Ta vội lắc đầu:


[Tỉnh thì tỉnh rồi, nhưng… Chàng đừng động vào ta.]


Hắn nói, giọng khàn khàn, mang theo chút uể oải sau khi vừa được thoả mãn:


[Ừ, để ta ôm thêm một lát.]


Ta xoay người, tìm một tư thế thoải mái trong vòng tay hắn.


Góc nghiêng chết người mà hắn vẫn đẹp trai như thế.


Ta lặng lẽ hôn nhẹ lên cằm hắn, ngón trỏ vẽ vòng lên yết hầu của hắn.


Tạ Cảnh Sơ rũ mắt, giọng trầm thấp xen lẫn cảnh cáo:


[Lương Tuế Vãn, đừng có sờ loạn.]


Ta lập tức cứng người.


Hắn rất hiếm khi gọi đầy đủ họ tên ta.

Lần gần đây nhất là hai năm trước, khi ta đến cáo trạng với Hoàng hậu, nói rằng hắn lạnh nhạt, vô tình, ta muốn từ hôn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo